(

Blog của songhau1124

Khúc Rau Sài Gòn
 09/09/2008 11:23   |  89 Lượt xem   |   5 Lời bình   

Người Sài Gòn xa xứ, trong cái nhớ da diết về thành phố quê hương chắc hẳn không ít lần bồi hồi lưu luyến những tiếng rao. Từ sáng sớm đến đêm khuya, những khúc rao cất lên trầm bổng, luyến láy… tạo thêm vẻ đặc trưng thú vị cho vùng đất này. 
Đậm đà những âm quê 
Người ở xa mới đặt chân Sài Gòn, nghe những tiếng rao cất lên lanh lảnh, chắc không khỏi bỡ ngỡ. Còn tôi, trong những ngày đầu sống ở thành phố này không thể nào nghe nổi người ta muốn rao bán thứ gì.

Dường như để đắt hàng, người bán cố tình tạo ra những khúc rao thật ấn tượng, có khi là những câu thơ ngộ nghĩnh như anh chàng kẹo kéo vẫn thường rao: “Cô nào chồng bỏ chồng chê, ăn cây kẹo kéo chồng mê chồng về” hay “Kẹo kéo ăn béo đỏ da, thuốc tây thuốc ta thua xa kẹo kéo”. Có khi chỉ là một câu rao ngắn mà không gọn bởi cách kéo dài âm tiết ở cuối như: “Bánh mì nóng hổi, vừa thổi vừa ăn đây… ây…!”, có khi đi kèm với tiếng rao lại là loại âm thanh đặc trưng nào đó.
Sáng sớm, nghe tiếng xích xe kéo rè rè, bà con lao động trong những con hẻm nghèo lập tức nhận ra anh bán cháo sườn quen thuộc trước khi anh kịp cất tiếng rao: “Cháo sườn đây!”. Khi cái nắng nóng bắt đầu đổ xuống phố phường, lũ trẻ con khắp ngõ trên xóm dưới lại nao nức đợi tiếng leng keng của chú bán kem với giọng rao hấp dẫn mời chào.

Từ chiều cho đến tối là thời điểm thích hợp cho người bán hàng rong: tiếng kéo xoành xoạch là dấu hiệu của chiếc xe đẩy bán gỏi khô bò, tiếng gõ nhịp lóc cóc là âm thanh của các xe mì hủ tíu bình dân… Cứ thế, tiếng rao của những con người lam lũ, nhọc nhằn vẫn cần mẫn vang lên suốt ngày đêm, vọng khắp các hang cùng ngõ hẻm giữa lòng Sài Gòn, để cho người ở đây mỗi lần đi đâu xa, lại nhớ đến da diết những tiếng rao vừa lạ vừa quen của thành phố mình. Và ngược lại, người xa quê lên Sài Gòn lập nghiệp cũng cảm thấy ấm lòng khi nghe người bán hàng rong cất giọng rao bằng âm điệu của quê mình. Tôi có cô bạn thân người Huế, cứ mỗi chiều lại ra cửa ngóng trông tiếng rao của Hà bán bún bò,cô bảo nghe như thế đỡ nhớ nhà.

Mọi người thường ví von: Sài Gòn là chốn “đất lành chim đậu”. Mà quả thế thật, từ hàng trăm năm trước, vùng đất phì nhiêu này đã đón biết bao lớp người Việt ở ngũ Quảng vào khai hoang lập nghiệp, rồi lần lượt những người chạy nạn trong chiến tranh, và giờ đây khi Sài Gòn phát triển thành trung tâm kinh tế văn hóa lớn nhất cả nước thì dòng người từ các nơi vẫn tiếp tục chảy về. Bởi đất Sài thành là nơi tề tựu của nhiều người tứ xứ nên mỗi tiếng rao cũng mang những âm điệu quê nhà khác nhau.

Người Bến Tre, Tiền Giang, Đồng Tháp, Long An... lên Sài Gòn làm đủ thứ nghề mưu sinh đem theo cả chất giọng rặt Nam bộ của mình: “Xu xoaaa, hột lựuuu, nước dừaaaa đây!”; “Ai giày dép, thau nhôm đồ mủ bể, ve chai, lông dịch (lông vịt), tập cũ sách cũ bánnn hôn?”.

Còn những mệ, những O xứ Quảng khi đến vùng đất Sài Gòn đã gồng gánh trên vai cả những đặc sản quê hương với giọng rao trọ trẹ đặc trưng: “Ai mua bánh bột lọc không?”; “Ai ăn trứng vịt lột không?”; “Bánh ú đây!”.

Dường như trong tiếng rao ấy chứa đựng bao nỗi xót xa, mặc cảm của những con người phải lìa bỏ nơi chôn nhau cắt rốn đi tha phương cầu thực.

Có khi trong những khúc rao, người ta còn kịp nghe được cái chất giọng miền Bắc còn phát âm sai của các cô gái nhà quê: “Có ai bánh lếp, bánh chưng, bánh giầy lào…!” (Có ai bánh nếp, bánh chưng, bánh dày nào!); “Ai cơm zịu, xôi vò không?”.

Làm cho tiếng rao trên đất Sài Gòn thêm phần phong phú, phải kể đến sự góp lời của những người Hoa cư trú trên mảnh đất này. Bởi đó, thỉnh thoảng trong các lời rao lên bổng xuống trầm đủ điệu Nam, Trung, Bắc của người Việt, người thành phố cũng bắt gặp những giọng rao lơ lớ nghe ngồ ngộ: “Dzăng dzàng, dzăng bạc, chồng dzăng bịt dzăng, nhứt dzăng lau dzăng, nhổ dzăng, hỏn lau, lau hỏn lái tèn…” (Răng vàng, răng bạc, trồng răng, bịt răng, nhức răng, đau răng, nhổ răng không đau, đau không lấy tiền).

Tiếng rao thời… điện hóa

Ngày nay, người buôn bán ở Sài Gòn “tiết kiệm” tiếng rao khi buôn bán, hay nói đúng hơn là họ nhờ máy rao giùm. Những khúc rao bổng trầm ngân nga nghe như có tình, nghe như có ý ngày xưa được thay thế bằng những câu giới thiệu vô hồn vô cảm vang lên chát chúa từ loa phóng thanh.

Ban đầu, người bán sử dụng một cái cát sét nhỏ chạy bằng ắc quy, mở hết volume, sau là cả một dàn tăng âm với loa thùng, loa nén lưu động. Dường như ai cũng cố làm sao để mọi người chú ý đến mình giữa một rừng âm thanh ồn ào của ô tô, xe máy, tiếng máy mài sắt, tiếng khoan cắt bê tông, tiếng cưa đá…

Cách đây không lâu, người dân thành phố bực mình vì khúc nhạc quảng cáo kem Wall, nghe quen đến nỗi hễ thấy người bán mặc áo vàng, đi kèm với chiếc xe đạp chở thùng kem to tướng là lũ trẻ đã nhạo: “Không có tiền, không có tiền, không có tiền thì không có kem!”. Chẳng biết cả thành phố có hàng trăm hay hàng ngàn chiếc xe kem như thế, chỉ biết rằng nó có mặt và cất tiếng ở mọi lúc mọi nơi bất kể khu bệnh viện, trường học hay giờ nghỉ ngơi.

Không chịu thua anh hàng kem, các mặt hàng khác cũng nhập cuộc bằng hàng loạt câu rao hét inh ỏi từ loa phóng thanh mở hết công suất. Xe bánh mì rao: “Bánh mì Sài Gòn, đặc ruột thơm bơ, một ngàn một ổ”, xe keo dính chuột hét: “Xin trân trọng giới thiệu cùng quý vị, công ty hóa màu vừa cho ra đời một sản phẩm, đó là keo dính chuột. Keo dính chuột không độc hại, không gây ô nhiễm môi trường…”, máy cân đo sức khỏe lớn giọng: “Hoan nghênh đo chiều cao, cân nặng, thử sức kéo…”, còn khi nghe tiếng nhạc đập thùng thình có nghĩa là anh bán dạo băng đĩa nhạc và trăm thứ lỉnh kỉnh khác như lót giày, bơm ga bật lửa, móc chìa khóa… đang quanh quất đâu đó.

Rõ ràng, sự ồn ào của đô thị trong cơ chế thị trường đã len lỏi vào từng ngóc ngách của thành phố. Những tiếng rao nhẹ nhàng, luyến láy ngân nga bỗng trở nên lạc lõng giữa phố phường nhộn nhịp. Nghe đâu, thành phố đang có dự định chấn chỉnh lại các hoạt động quảng cáo, trong đó có việc rao hàng bằng loa phóng thanh. Nhưng biết đến bao giờ, những chiếc loa kia mới được hạ xuống và bao khúc rao đậm đà âm quê mới trở lại làm ấm áp phố phường?




Chuyện Tình
 26/07/2008 19:37   |  655 Lượt xem   |   87 Lời bình   

"Em đừng khóc , nhìn em khóc anh cảm thấy có lỗi lắm.."

 

" Em có khóc đâu. Bụi bay vào mắt thôi....Anh đi nhanh đi, người ta đang đợi đó"...

 

 

Anh nhìn em với ánh mắt ray rứt.. rồi xoay mặt, chạy đi..... Em đứng đấy, dưới góc cây mận, nơi mà lúc nhỏ hai đứa thường chơi trốn tìm.... Bụi lại bay vào mắt em rồi...

 

 

.............................

 

 

"Wow, quả cầu thủy tinh đẹp quá... anh tặng em hả... hii.. cám ơn anh nhe....".. Em tíu tít với món quà anh vừa tặng, anh mỉm cười, ôm em thật chặt khiến em muốn ngạt thở, em nũng nịu:" Buông em ra nào, em khó thở wá, anh sao thế.. thả em ra đi mà, người ta nhìn kì chết...".. Anh càng ôm chặt hơn, đầu em dựa vào vai anh, cảm giác thật ấm áp:" Anh yêu em lắm, chúng ta sẽ ko bao giờ xa rời nhau, mãi mãi hạnh phúc như đôi tình nhân trong quả cầu thủy tinh em nhé.." Em mỉm cười, khẽ gật đầu, em quàng tay ôm lấy anh, mỉm cười hạnh phúc...

 

 

............

 

 

Cùng anh đi dạo, dưới bầu trời vừa sang thu thật đẹp. Em mãi mê nói chuyện mà ko để ý rằng ánh mắt anh đang dõi theo một cô gái ngồi ở bờ hồ.  Mà đến bây giờ em mới nhận ra đó là một cô gái xinh đẹp và có đôi mắt u buồn, như muốn hút tát cả những gi cô đưa mắt nhìn...

 

 

..............

 

 

" Gì đấy?Lại tặng quà hay muốn nói gì với em đây.. Sao im lặng vậy, con trai gì nhát thế?".. ......... Bỗng anh ôm em thật chặt, em chợt thấy vai mình ướt:" Anh sao thế, sao lại khóc, có chuyện gì à?"....." Anh xin lỗi".. Anh thả em ra và quay mặt đi......" Anh nói gì thế? Sao lại xin lỗi, có chuyện gì, em ko hiểu?"..." Anh muốn chia tay, anh xin lỗi nhưng anh đã tìm được người mà anh thật sự yêu thương.."... Em ngay người, tim em như bị cái gì đó khứa vào, ngạt thở, đau thắt... Em ngất xỉu....

 

 

.............

 

 

Em tỉnh dậy, việc đầu tiên là đưa mắt nhìn xung quanh... Ko.. anh ko có ở đây.. anh đi đâu mất rồi.....xa em rồi....  Vài tuần sau đó, em ko gặp anh, em ở mãi trong phòng, một mình suy nghĩ... nhiều chuyện đã xảy ra.... Và vào một ngày mùa đông, em và anh vô tình gặp nhau. Anh đang nắm tay một người con gái.. uhm..là cô gái đó.... Anh nói gì với cô ấy và cô ấy đi về phía bờ hồ, Anh đứng đó, nhìn em..." Em..anh.."........

 

 

Em phải ước bao nhiêu câu và em phải nếm bao nhiêu đau.
Để mím môi đón ánh mắt anh lời chia tay.
Mà anh nào có lỗi, lỗi do em ko giữ được người, vẫy tay chào anh đường anh đi vắng em rồi.

"Em đừng khóc , nhìn em khóc anh cảm thấy có lỗi lắm.."

 

 

" Em có khóc đâu. Bụi bay vào mắt em thôi....Anh đi nhanh đi, người ta đang đợi đó"...

 

 

Anh nhìn em với ánh mắt ray rứt.. rồi xoay mặt, chạy đi..... Em đứng đấy, dưới góc cây mận, nơi mà lúc nhỏ hai đứa thường chơi trốn tìm.... Bụi lại bay vào mắt em rồi...

 

 

Lặng nhìn anh quay lưng bước đi bụi bay vào mắt chứ em đâu khóc đâu. Bụi Bay Vào Mắt (Demo) lyrics on
http://music.yeucahat.com/song/Vietnamese/40945-Bui-Bay-Vao-Mat~Pham-Quynh-Anh.html

Lần cuối chẳng muốn níu kéo trái tim người quay về.
Nhìn đi anh ơi trời xa, từng cách chim nghiêng nghiêng cuối con đường.
Ở nơi đó còn có 1 người mong anh.

Lặng nhìn anh quay lưng bước đi bụi bay vào mắt chứ em đâu khóc đâu.
Dù em đây yêu anh mãi đến từng tế bào.
Bụi kia sao bay vào mắt làm khoé mi rưng rưng đến nghẹn ngào.
Thì anh hôm nay và tình yêu của anh cũng là bụi trong mắt em thôi.




Nếu Một Ngày Nào Đó
 20/07/2008 19:33   |  760 Lượt xem   |   51 Lời bình   

Nếu một ngày nào đó anh ra đường, bất chợt bắt gặp một bóng dáng ai giống em đi lướt ngang qua, khiến anh giật mình và thoảng thốt, thì biết đâu ngọn gió yêu thương em đã đưa đến anh một mùi hương của tóc em, khiến anh bồi hồi, nhung nhớ.



Nếu một ngày nào đó, anh vô tình đi trên con đường anh đã đưa em đi, anh vô tình đi ngang qua quán cà phê mình cùng đến, thì biết đâu, em đã hóa thành một ngọn gió yêu thương, đưa chân anh đến những nơi đầy ắp kỷ niệm này.
Nếu một ngày nào đó, anh chợt thấy vắng khi không được nhìn đôi môi em cong lên giận dỗi, thì biết đâu, ngọn gió yêu thương trong em nhắc anh nhớ rằng, anh muốn được trông thấy em mỗi ngày, được xoa dịu những giận hờn yêu thương trong em.


Nếu một ngày nào đó, anh vô tình thấy giọt nước mắt lăn trên má em, nhưng anh lại không thể đưa tay ra lau cho em dù đang ở ngay gần em, thì có thể, giữa chúng ta đã có một khoảng cách vô hình. Và ngọn gió yêu thương sẽ nhắc em nuốt ngược nước mắt vào trong, để em không nhìn thấy ánh mắt anh tuyệt vọng vì không thể làm gì cho em.

Nếu một ngày nào đó, anh bỗng nhớ em quay quắt và muốn được ở bên em, thì có nghĩa là ngọn gió yêu thương sẽ nhắc anh rằng, anh vẫn còn yêu em. Nếu một ngày nào đó, mọi kỷ niệm tràn về khiến anh nhận ra rằng mọi thứ với em vẫn còn thiết tha cháy bỏng đến khắc khoải, thì biết đâu, đó là lúc em không thể trở về bên anh được nữa.



Nếu một ngày nào đó anh bỗng nhớ lắm nụ cười em vô lo, nhẹ nhõm và trong veo, khuôn mặt em bừng sáng khi anh ở bên, thì anh hãy nhớ rằng, ngọn gió yêu thương trở về để nhắc anh một điều: Anh muốn được làm em vui, anh hạnh phúc khi thấy em cười biết bao. Sống ở trên đời cần có một tấm lòng, dù chỉ để gió cuốn đi, phải không em?
Nếu một ngày nào đó, người đàn ông trong anh bỗng muốn bật khóc vì bất cứ chuyện gì, thì nghĩa là khi ấy, ngọn gió yêu thương sẽ thổi mát qua anh, nhắc anh nhớ rằng: Có một vài lần, anh bình yên tựa vào vai em, cho những giọt nước mắt mặn chát và nóng hổi không còn rơi nữa, rằng dù em bé nhỏ nhưng vẫn có thể dang rộng vòng tay để ôm chặt lấy anh.



Nếu một ngày nào đó, anh không nhận được trách móc từ phía em với những vặn vẹo tại sao anh không chúc em ngủ ngon như hôm qua, hôm kia và những ngày trước đó, tại sao anh không đi cùng em tới chỗ gửi xe mỗi khi về khuya; thì khi ấy, ngọn gió yêu thương sẽ ghé ngang qua anh, đủ để cho anh nhớ ra một điều: rằng mỗi sáng thức dậy, anh muốn bắt gặp khuôn mặt em tươi tắn, khoé mắt không trũng sâu vì đêm qua em có một giấc ngủ ngon với lời chúc của anh.



Nếu một ngày nào đó, trên con đường anh đi, anh bỗng thấy gió lạnh từ phía trước mình dù trời không mưa, thì khi ấy, là ngọn gió yêu thương thổi ngang qua, nhắc anh rằng anh không còn được đi đằng sau em, nhìn dáng đi thân thương mà lòng tràn đầy hạnh phúc.
Nếu một ngày nào đó, anh bỗng cảm thấy bầu trời như tối đen lại, bỗng thấy mình quá lẻ loi, cô đơn giữa thế giới này, bỗng thấy hụt hẫng khi ngồi ăn một mình mà không có em.... Khi ấy, chính là lúc ngọn gió yêu thương đã hiện ra nhắc anh. Nếu một ngày nào đó, có thể ngay sáng mai thôi, anh thức dậy, thấy mọi thứ vẫn yên ổn, vẫn thấy em với nụ cười thường ngày, thấy mọi việc bình thường như bao ngày qua vẫn thế, con đường đầy nắng không có tiếng gió xào xạc, có thể gặp ai đó giống em nhưng không làm anh giật mình, có thể đi ngang qua quán cũ nhưng không làm anh thảng thốt, có thể thấy rất nhiều thứ quen thuộc khác nữa... thì anh sẽ chẳng nhận ra em đang ở ngay cạnh anh, quý giá đối với anh thế nào.



Và lại càng không thể nhận ra, đến một ngày nào đó, ngọn gió yêu thương sẽ có thể bay xa, vĩnh viễn, không bao giờ quay trở lại hoặc hóa thân thành cơn bão, thổi lướt qua anh, bập bùng và biến mất! Một ngọn gió yêu thương sẽ thổi nhè nhẹ, kéo dài, không đủ mạnh làm rối tóc anh, nhưng vẫn khiến tâm hồn anh rượi mát, thư thái. Một cơn bão sẽ quất đập bất cứ thứ gì nó gặp nhưng sẽ biến mất và để lại nỗi đau. Anh muốn em làm một ngọn gió yêu thương, hiện diện bên anh, thấy trong mắt anh bóng hình em, để em hạnh phúc với chính mình, rằng có một thời, em là ngọn gió yêu thương ở trong anh... Nếu một ngày nào đó, anh nhận ra em đã đi đến một nơi rất xa, nơi không anh, không kỷ niệm, thì ngọn gió yêu thương sẽ trở về, sẽ nhắc anh rằng, anh vẫn còn yêu em biết bao ...



Một Ngày Mưa Em Nhớ Anh
 19/07/2008 11:17   |  600 Lượt xem   |   57 Lời bình   

Một ngày trong 365 ngày của một năm, chỉ là một ngày bình thường thôi nhưng sao em thấy nó khác lạ thế....

 

 

Vì nó là một ngày mưa.... Một ngày mưa em nhớ đến anh...

 

 

Nhìn dòng người qua lại vội vã...để kịp về nhà cùng gia đình... mái ấm của họ..cái nơi ấm áp nhất thế gian cùng những người yêu thương nhất...

 

 

Còn em..ngồi đây..trong một quán cafe ven đường, cơn gió thổi qua làm em lạnh..em chợt nhớ đến anh.. Nhớ nhiều lắm...Giờ này anh đang làm gì nhỉ? Có nhớ đến em như em nhớ đến anh ko..

 

 

Cơn mưa ngày càng nặng hạt hơn, em cảm thấy run lắm, lạnh lắm, muốn có một bờ vai để dựa vào, cảm nhận được sự ấm áp... Nhìn những đôi lứa chở nhau bằng chiếc xe đạp dưới mưa lạnh thế, nhưng miệng vẫn nở nụ cười hạnh phúc.. Em đưa mắt nhìn theo , chợt mỉm cười ngây ngô.. ko hiểu lẽ vì sao....

 

 

Đưa miệng uống ngụm cafe.. sao mà nhạt nhẽo thế nhỉ.. thì ra từ nãy giờ lo mải mê suy nghĩ, bỏ dở ly cafe đen..đá tan dần ra rồi còn đâu... Tự cốc nhẹ vào đầu.." Nhớ anh làm em ngớ ngẩn thật.."

 

 

...............

 

 

Mưa tạnh rồi... bầu trời trong xanh hơn.... tâm trạng thanh thản, nhẹ nhàng... .. Gío cũng nhẹ hơn, không khí trong lành và mát mẻ hơn.......Em lại chợt cười ngu ngơ... lại một ngày mưa.. Một ngày mưa em nhớ đến anh

 




Để em nói anh nghe điều này nhé!
 17/07/2008 09:53   |  1107 Lượt xem   |   68 Lời bình   

Hãy để em được là ngọn nến của anh! Bé nhỏ, dịu nhẹ thôi nhưng cũng đủ sưởi ấm cho anh nếu cái lạnh của mùa đông có đến...

Ngọn nến tượng trưng cho nỗi nhớ. Khi cháy có nghĩa nó đang nhớ ai đó. Thế thì anh biết không, ngọn nến mang tên em chưa bao giờ giống những ngọn nến khác. Nó được thắp sáng và tỏa hơi ấm theo từng hơi thở của anh, vậy thì khi anh đang thở, hãy biết rằng, em đang nhớ anh.

Thế thì...

Hãy để em được là cơn mưa của anh nhé! Khi đó em sẽ rơi xuống quanh anh, reo những tiếng tí tách rì rào, xua tan cái không gian cô đơn, ảm đạm nơi anh đang ngồi. Em là mưa, với tất cả sự mát lành và sinh động của một cô gái đang yêu. Nếu anh thử nhắm mắt lại và lắng nghe, anh sẽ nghe thấy tiếng mưa giòn tan như tiếng em cười. Nhưng nếu anh nhắm mắt, "nhắm" cả... tai và để trái tim nghe mưa, anh sẽ thấy nhịp đập vụng về mà mưa đang cố che giấu. Mưa... yêu anh.

Hãy để em được là thảo nguyên của anh nhé! Một thảo nguyên đẹp và trong lành như cổ tích, đó là em, nơi anh có thể nằm xuống và cảm nhận sự thanh bình trong tâm hồn. Đó là em, những ngọn cỏ xanh mượt, mềm mại đang vuốt ve mái tóc, khuôn mặt anh. Đó là em, là gió reo từng cơn vi vu, ngân nga những bài hát em đã viết cho riêng tình yêu của chúng ta. Lúc nào nghe nó anh cũng không khỏi bật cười nhưng cứ mãi đòi nghe lại. Gió nhè nhẹ thổi quanh anh với ước muốn nhỏ nhoi làm dịu đi những vết thương lòng anh từng mang. Anh hãy đưa tay cho gió nào, gió sẽ đưa anh đến nơi chỉ có anh và gió. Gió yêu anh.

Hãy để em được là những dấu "..." của anh nhé! Nơi chất chứa những khoảng lặng trong tâm hồn, nơi anh thực sự sống với con người của mình, được cười khi vui và rơi nước mắt khi đau. Anh đã thiết kế nó thành một thế giới riêng sâu lắng của anh. Em hy vọng giờ là cho cả hai ta. Anh biết không em thích nghĩ về nó như một bí mật nhỏ của chúng mình. Dấu "..." nói với em, nó muốn mỗi dấu chấm tượng trưng cho một chữ, thế anh nghĩ ba chữ đó là gì nào?





RSS   Rss là gì ?
Xem trang đầu tiênXem trang trước  1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 ... Xem trang kế tiếpXem trang cuối