Một ngày cuối tuần không vội vã....không chật vật...chỉ đơn giản với một cú điện thoại, và phóng đến trà sữa cùng mấy đứa bạn.... Đơn giản thế thôi, nhưng thèm lắm.....
Tháo bỏ gương mặt ủ rũ ở nhà, khoác cho mình chiếc áo hoà nhập....lao vào những tràng cười, nhấm nháp ly trà sữa....thả mình theo tiếng nhạc.... Đó là mình ư?
Kéo nhau đi hát, mình luôn phải là đầu tiên trong mấy chuyện này, luôn mang một cái made, đó chỉ là danh tiếng.... Đâu là mình? Cứ mỗi lần đi hát ở một phòng hát với nhau nào đó, luôn có những lời mời...Mình muốn hoà lẫn vào những cái bình thường, muốn cùng bạn bè...Thế cũng không được sao?
Nhiều lúc mình càng muốn bình thường, vì đơn giản, mình chỉ là một con người bình thường, càng muốn im lìm, đơn giản như bao người khác. Lên net chỉ viết, và trò chuyện. Tắt máy, thế là xong....Thế sao không được đơn giản thế nhỉ? Luôn còn những câu chuyện, những cái soi mói, những tò mò,....Mình càng muốn bình thường, càng lẩn tránh, càng gây chú ý, càng làm người bí ẩn. Khó hiểu thật....
Nhiều lúc mình muốn chạy trốn...muốn gào thét lên.... “Tôi chỉ đơn giản là một con người, xin đừng đặt nặng vấn đề lên tôi” ...Muốn chạy thoát....Nhưng không thể. Cuối cùng...mình là gì? Liệu họ có thất vọng khi gặp mình?
Đi từ yahoo 360 , sang yobanbe, rồi chạy đến henantrua...chủ yếu tìm một nơi để viết, để thật sự là chính mình, để thoả cái cơn điên đang giằng xé....Thế nhưng sau mỗi nơi mình đi qua, đều để lại một vết tích, đều gây tò mò....Mình đơn giản chẳng là gì cả.
Nhiều khi cố gắng sống như một đứa trẻ, vô tư, làm mọi thứ để mong tìm kiếm được cái gọi là Bình Yên.Làm mọi thứ mà mọi người trố mắt ra ngạc nhiên....Bất chấp....Miễn sao mình thanh thản....Thế sao vẫn thấy bực tức khi có ai đó nói mình Con Nít. Muốn hét lên với họ “ Tôi chẳng phải là con nít” Tại sao??????
Mâu thuẫn nhỉ? Trong mình luôn tồn tại nhiều mâu thuẫn mà chính mình vẫn không hiểu nổi....Mình cần một ai đó làm mình cân bằng...Nhưng lại ngăn cho ai đó đến để làm mình cân bằng....Hết sức mâu thuẫn.
Càng không muốn làm tổn thương người khác, mình lại cắt một vết đứt lên tim họ...Mình sợ máu....Hoảng sợ thật sự...Nhưng chính tay mình lại luôn làm đau người khác....Mình phải làm sao?
Mình cố gắng tránh né những câu nói ngọt ngào, cố gắng không nhìn thật lâu một nụ cười nào cả, cố gắng giữ gương mặt mình bình thản khi nhìn thấy một ai đó, cố gắng nói chuyện như không có gì cả, cố gắng đưa mắt nhìn xa xăm để tránh nhìn ai đó....Cố gắng để tim bình yên.....Thế có là sai?
Cố gắng... để rồi nhận ra mình đang cố gắng làm những việc mà chính mình đang cần....Mình đang thả trôi đi cái gọi là cơ hội ư? Mình đang nắm lấy cái gọi là khoảng không, để mặc cái hạnh phúc trôi lơ lửng ngoài kia ư? Sao mình ngốc thế? Hay mình cố tình thế?
Mình có còn cần hạnh phúc nữa hay không? Hay đơn giản quá nhiều lần mất nó đến nỗi mình không còn cần đến nó nữa...Giống như một đứa trẻ quá khao khát tình yêu thương, nhưng vẫn phải sống trong sự mất mát...Dần dần...nó chai sạn và tự mình trưởng thành?
Sắp đến noel rồi....Lại lang thang chụp những pô hình cùng mấy đứa bạn, hay lại nằm dài ở nhà tránh cái lạnh của mùa đông và cái nghẹt thở của không khí kẹt kín xe? Chắc sẽ thế mà thôi....Không hơn đâu...Quá quen rồi mà
Đôi khi biết mình đang làm gì.....mà sao vẫn thèm.....
Lang thang trong lòng đêm Sài Gòn...miệng vẫn thầm hát những câu từ vu vơ....
The smile on your face lets me know that you need me
There's a truth in your eyes saying you'll never leave me
The touch of your hand says you'll catch me whenever I fall
You say it best when you say nothing at all
Thầm hát....Thế thôi