Em yêu biển....và em cũng yêu cả anh.....vì trong anh có biển

Blog của DARKNESS

Đêm
 27/11/2008 14:43   |  344 Lượt xem   |   30 Lời bình   

Lại một đêm dài....................

 

 

 

Cố gắng....kìm nén...nhưng vẫn chỉ có những tiếng nấc và đôi vai run lên bần bật..

 

 

 

Tự nhủ lòng,.... cứng rắn lên....mỉm cười một nụ cười chua chat, nhưng vẫn có những giọt lăn dài...lăn dài...

 

 

 

Chưa bao giờ mình thế này....chưa bao giờ lòng mình nặng trĩu thế này, sao không vứt đi được...có những giọt cứ thi nhau lăn...không chút tự chủ.

 

 

 

Cười như một con điên, .... để rồi cay đắng nhận ra mình có khác nào một con điên? Điên với chính mình,....làm mà không biết mình làm gì.....

 

 

 

Có những ngày, niềm vui chợt đến....nhưng không trọn vẹn. Ùa đi ngỡ ngàng...nhanh chóng....khiến lòng mình đau......

 

 

 

Chiều qua mình thấy một đứa bé lang thang, ngồi ngay vệ đường,em ngồi xếp lại phẳng phiu những tờ tiền 500đ, 1000đ, 2000đ, rồi em nâng niu chúng như của quí...Lòng đau nhói....Mình có khác gì em nhỉ? Chỉ khác vị trí...thời điểm thôi em à....Cay đắng khi nhận ra những cái ước mơ thì nhiều quá, trong khi mình chỉ thực hiện được quá ít....

 

 

 

Nếu có ai hỏi mình ước mơ của mình là gì....Mình sẽ im lặng. Vì đối với mình...thế nào là mơ ước nhỉ? Đã quá quen với những câu chửi mắng, những câu lăng mạ....Mình tự biết mình chứ....Mình sẽ không mơ ước đâu. Mình hứa....

 

 

 

Mình đã ganh tị.....Dù biết thế nhưng mình vẫn ganh tị, vẫn nhói.....Thế còn mình? Mình sung súơng à? Trong mắt mọi người thế nào? Mình sẽ như một con búp bê chẳng biết buồn, chẳng biết khóc, chỉ biết ăn mặc đẹp, sung sướng lon ton ,....thế thôi à? Vui nhỉ?

 

 

 

Hôm nay....là ngày tốt nghiệp. Nhìn những đứa bạn sung súơng khi có ba mẹ lặn lội dưới quê lên, dù xa xôi....Lòng mình lại nhói....Khi lên xếp hang trao bằng, ba mẹ các bạn chạy lên tặng hoa, ôm chầm....Lòng lại nhói....Thôi...Không sao....Mỉm cười rồi sẽ qua hết mà.

 

 

 

Mình nhận ra một điều cuối cùng.....

 

 

 

Không ai có thể cứng rắn mãi.......

 

 

 

Mình đơn giản....chỉ là một con người.....




Mâu thuẫn....
 10/11/2008 15:09   |  88 Lượt xem   |   12 Lời bình   

Một ngày cuối tuần không vội vã....không chật vật...chỉ đơn giản với một cú điện thoại, và phóng đến trà sữa cùng mấy đứa bạn.... Đơn giản thế thôi, nhưng thèm lắm.....

 

 

 

Tháo bỏ gương mặt ủ rũ ở nhà, khoác cho mình chiếc áo hoà nhập....lao vào những tràng cười, nhấm nháp ly trà sữa....thả mình theo tiếng nhạc.... Đó là mình ư?

 

 

 

Kéo nhau đi hát, mình luôn phải là đầu tiên trong mấy chuyện này, luôn mang một cái made, đó chỉ là danh tiếng.... Đâu là mình? Cứ mỗi lần đi hát ở một phòng hát với nhau nào đó, luôn có những lời mời...Mình muốn hoà lẫn vào những cái bình thường, muốn cùng bạn bè...Thế cũng không được sao?

 

 

 

Nhiều lúc mình càng muốn bình thường, vì đơn giản, mình chỉ là một con người bình thường, càng muốn im lìm, đơn giản như bao người khác. Lên net chỉ viết, và trò chuyện. Tắt máy, thế là xong....Thế sao không được đơn giản thế nhỉ? Luôn còn những câu chuyện, những cái soi mói, những tò mò,....Mình càng muốn bình thường, càng lẩn tránh, càng gây chú ý, càng làm người bí ẩn. Khó hiểu thật....

 

 

 

Nhiều lúc mình muốn chạy trốn...muốn gào thét lên.... “Tôi chỉ đơn giản là một con người, xin đừng đặt nặng vấn đề lên tôi” ...Muốn chạy thoát....Nhưng không thể. Cuối cùng...mình là gì? Liệu họ có thất vọng khi gặp mình?

 

 

 

Đi từ yahoo 360 , sang yobanbe, rồi chạy đến henantrua...chủ yếu tìm một nơi để viết, để thật sự là chính mình, để thoả cái cơn điên đang giằng xé....Thế nhưng sau mỗi nơi mình đi qua, đều để lại một vết tích, đều gây tò mò....Mình đơn giản chẳng là gì cả.

 

 

 

Nhiều khi cố gắng sống như một đứa trẻ, vô tư, làm mọi thứ để mong tìm kiếm được cái gọi là Bình Yên.Làm mọi thứ mà mọi người trố mắt ra ngạc nhiên....Bất chấp....Miễn sao mình thanh thản....Thế sao vẫn thấy bực tức khi có ai đó nói mình Con Nít. Muốn hét lên với họ “ Tôi chẳng phải là con nít” Tại sao??????

 

 

 

Mâu thuẫn nhỉ? Trong mình luôn tồn tại nhiều mâu thuẫn mà chính mình vẫn không hiểu nổi....Mình cần một ai đó làm mình cân bằng...Nhưng lại ngăn cho ai đó đến để làm mình cân bằng....Hết sức mâu thuẫn.

 

 

 

Càng không muốn làm tổn thương người khác, mình lại cắt một vết đứt lên tim họ...Mình sợ máu....Hoảng sợ thật sự...Nhưng chính tay mình lại luôn làm đau người khác....Mình phải làm sao?

 

 

 

Mình cố gắng tránh né những câu nói ngọt ngào, cố gắng không nhìn thật lâu một nụ cười nào cả, cố gắng giữ gương mặt mình bình thản khi nhìn thấy một ai đó, cố gắng nói chuyện như không có gì cả, cố gắng đưa mắt nhìn xa xăm để tránh nhìn ai đó....Cố gắng để tim bình yên.....Thế có là sai?

 

 

 

Cố gắng... để rồi nhận ra mình đang cố gắng làm những việc mà chính mình đang cần....Mình đang thả trôi đi cái gọi là cơ hội ư? Mình đang nắm lấy cái gọi là khoảng không, để mặc cái hạnh phúc trôi lơ lửng ngoài kia ư? Sao mình ngốc thế? Hay mình cố tình thế?

 

 

 

Mình có còn cần hạnh phúc nữa hay không? Hay đơn giản quá nhiều lần mất nó đến nỗi mình không còn cần đến nó nữa...Giống như một đứa trẻ quá khao khát tình yêu thương, nhưng vẫn phải sống trong sự mất mát...Dần dần...nó chai sạn và tự mình trưởng thành?

 

 

 

Sắp đến noel rồi....Lại lang thang chụp những pô hình cùng mấy đứa bạn, hay lại nằm dài ở nhà tránh cái lạnh của mùa đông và cái nghẹt thở của không khí kẹt kín xe? Chắc sẽ thế mà thôi....Không hơn đâu...Quá quen rồi mà

 

 

 

 

Đôi khi biết mình đang làm gì.....mà sao vẫn thèm.....

 

 

 

Lang thang trong lòng đêm Sài Gòn...miệng vẫn thầm hát những câu từ vu vơ....

 

 

 

The smile on your face lets me know that you need me


There's a truth in your eyes saying you'll never leave me


The touch of your hand says you'll catch me whenever I fall


You say it best when you say nothing at all

 

 

 

Thầm hát....Thế thôi




Đêm yêu thương
 06/11/2008 13:26   |  93 Lượt xem   |   7 Lời bình   

Hôm qua , tình cờ đọc một truyện ngắn “Đêm yêu thương” cảm thấy tình yêu sao nhẹ nhàng quá. Ranh giới phát hiện ra nó sao mong manh và khó phát hiện đến thế này....Dễ vỡ hơn cả pha lê nữa...

  

Nếu Thương không đến sân ga vào đêm đó đón anh thì thế nào nhỉ? Nếu Thương không tự quyết định số phận cho cuộc đời mình mà cứ phân vân mãi thế thì sao nhỉ? Quá khứ vẫn còn đó, như một trang vở khép lại, mà Thương lại mạnh mẽ mở nó ra lần nữa....Liệu có khi nào sai lầm?

  

Mông lung quá....Những vết đau tình cảm đã cứa sâu vào tim, dù ta có cố gắng dùng chỉ tình cảm khâu chúng lại...Vẫn để lại những vết sẹo...vẫn nhức nhối khi trời trở gió....Thế sao Thương lại có đủ can đảm để mở lòng lần nữa? Tình yêu như thế thì quá đơn giản....

  

Thương vẫn tránh né những câu hỏi của anh...vẫn cố gắng lạnh lùng, vẫn thản nhiên yêu anh một cách hờ hững....Dù sau mỗi lần quay lưng đi, Thương cố gắng kìm nén những giọt nước mắt....Thương rất muốn chạy đến lao vào lòng anh, ôm chầm lấy anh...Nhưng cái quá khứ đau thương đã bóp nghẹt lấy tim Thương, khiến cô trở nên lạnh lùng đến khó tả. Cô không dám chìa bàn tay ra với anh, không dám ôm chầm ngay khi ngồi sau lưng anh....Cô sợ...Cô đấu tranh với chính mình.....Liệu đó có là tình yêu?

  

Đến cuối truyện, chi tiết anh báo anh sẽ về chuyến  tàu đêm. Anh hỏi cô có ra đón anh không? Cô im lặng....Một sự im lặng như trước đây....khiến lòng anh tê dại. Anh cúp máy....Cô bật khóc...nghẹn ngào....Cô phải làm gì đây?

  

Và rồi cô cũng làm những gì trái tim cô mách bảo. cô lao đến sân ga trong cơn mưa đêm, rét lạnh....chật kín người. Nhưng chính tình yêu đã chỉ dẫn soi đường cho cô tìm thấy anh....Và lần này, cô không giấu cảm xúc của mình nữa....Cô như đã bị dồn nén bấy lâu và chỉ đợi đến bây giờ tuôn trào...Tình yêu đơn giản là thế đấy

  

Nhưng liệu trong cuộc sống, tình yêu có dễ dàng được tìm thấy như thế không? Hay ta vẫn để tình yêu trôi vụt qua tay không níu giữ? Hay ta chỉ biết đứng đó thở dài khi tình yêu bay đi? Hay đơn giản là không biết đó là tình yêu hay một thứ tình cảm nào khác?

  

Điều quan trọng trong cuộc sống này là níu giữ đúng thời điểm và đúng cách....

  Cũng như tình yêu....chỉ cần đến đúng sân ga... đúng trạm....Bạn sẽ có cơ hội tìm thấy chuyến tàu của đời mình...  



Có lẽ....
 05/11/2008 12:04   |  587 Lượt xem   |   15 Lời bình   

Hôm nay.....bình yên quá đỗi. Tự cho phép mình thả dài trên ghế, check mail và lang thang blog, .....không vội vã.....Mình đang cần cuộc sống này chăng? Phải chăng là trốn tránh? Hay tự thả trôi mọi thứ?

 

 

 

 

Một ngày đầy nắng....nhắm mắt....và cảm nhận...tự dưng thèm lang thang đâu đó, thèm chạy tung tăng trên một cánh đồng rộng lớn, thả diều, ăn kem.....Sống như thế thì còn gì bằng....Vô tư lự.

 

 

 

 

Đôi khi những gì không có được càng khao khát...cũng như chính mình....khao khát những gì nhỏ nhoi nhưng không thể nắm bắt được. Mình còn biết làm gì ngoài việc mỉm cười chấp nhận? Nhưng hỡi ôi....Nụ cười không thể che lấp đi niềm đau....cũng như mình... đang giả tạo, đang lấp liếm, che giấu đi chính mình. Cuộc sống ai cũng thế thôi...che giấu...

 

 

 

 

Hôm qua chợt mẹ nói mình già quá rồi...Giật mình... Ừ...Cũng chẳng còn trẻ con gì...thế mà cứ thèm long nhong cùng mấy đứa bạn, bù khú hết quán café này đến quán café nọ...rồi chợt tự thưởng cho mình một đoá hoa, một cái chong chóng đủ màu sắc, một cây kẹo bông...hay một ly kem mình yêu thích...Mình thèm....thèm thế này mãi.

 

 

 

 

Đến năm 30 tuổi mình sẽ thế nào nhỉ? Lụ khụ như một mụ già à ^^ Hay cũng lại lang thang café, Ui....Mình thích thế. Đến lúc đó, chỉ mong mình đã có được bình yên....

 

 

 

 

Có lẽ phải mất cả đời người để học được chữ “hiểu”, có lẽ mọi thứ chỉ là phù du, mà chúng ta cứ tưởng hạnh phúc, có lẽ chưa đủ chữ “tin” để có thể trao nhau, có lẽ thêm chút đường, café vẫn mang hoài vị đắng, và có lẽ chúng ta....có lẽ là tình yêu....Mọi thứ chỉ là có lẽ thôi.....

 

 

 

 

 

Cảm thấy sức khoẻ không được tốt, có lẽ cũng đã đến lúc dành thời gian cho riêng mình. Có lẽ mình nên bắt đầu những bước đi mới. Có lẽ nên tin vào một thứ gì đó thật hơn, và gần hơn. Có lẽ...nên thay đổi mùi vị thôi. Lại là có lẽ....Haizz....Hôm nay, trời có lẽ sẽ mưa........Chỉ là có lẽ thôi mà....




Sorry I love you
 01/11/2008 19:10   |  98 Lượt xem   |   11 Lời bình   

Đơn giản vì anh đã mỏi mệt...anh muốn dừng lại....bên em.

 

 

 

Đơn giản vì anh đã tìm thấy lẽ sống của đời mình....từ khi gặp em.

 

 

 

Đơn giản vì nụ cười của em, không đẹp, không xinh, nhưng nó khiến anh bình yên...Bình yên đến lạ lùng.

 

 

 

Đơn giản vì em nhỏ bé...và anh có thể che chở cho em bằng đôi tay to lớn này.

 

 

 

Đơn giản vì sự im lặng của em, nó nhắc anh phải tìm hiểu em, thêm nữa, thêm nữa, để biết em nghĩ gì.

 

 

 

Đơn giản vì sau những cuộc chơi, sau những căng thẳng, anh lại nghĩ đến em.

 

 

 

Đơn giản là anh cảm thấy cần em....cần em bên anh.

 

 

 

Và hãy để anh có thể yêu em...Yêu thêm lần nữa

 

 

 

Xin lỗi về tất cả những gì anh đã làm...

 

 

 

Sorry, I love you





RSS   Rss là gì ?
Xem trang đầu tiênXem trang trước  1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 ... Xem trang kế tiếpXem trang cuối