CHÚC CÁC BẠN GIÁNG SINH ZUI ZE...........MERRY CHRISTMAS!

^^nhokkon^^

   

Lượt xem 10269

Blog của ^^nhokkon^^

chong chong va gio
 10/12/2008 13:42   |  12 Lượt xem   |   3 Lời bình   

gió nhẹ, chong chóng quay. . .

" Cậu lúc nào cũng quay mãi thế à? " Chợt gió hỏi chong chóng.

" Ừ, có lẽ vậy!! " chong chóng đáp. " Vì cậu thổi nên tớ phải quay! "

" Vì tớ sao?? " gió ngạc nhiên.


" Vì cậu. Vì cậu mà tớ quay, cũng vì cậu mà tớ sống. " chong chóng trả lời. " Nếu tớ không quay thì tớ là một cái chong chóng chết!! "

" Nếu. . . nếu có một ngày. . . tớ không ở bên cậu nữa. . . " gió ngập ngừng.

" Tớ không biết. Trên đời này có vô vàn ngọn gió và vô vàn chong chóng. Bình thường thì chong chóng cần gió. gió như là nguồn sống của chong chóng. chong chóng thiếu gió, chong chóng không còn sức sống nhưng gió thiếu chong chóng thì gió vẫn vậy. " chong chóng nhẹ nhàng trả lời gió.

" Ừhm. Có lẽ!! " gió đáp, với tất cả sự thờ ơ.


chong chóng hiểu hết tất cả. Rằng một ngày kia, gió sẽ chán chong chóng. Rằng chong chóng sẽ già đi theo thời gian nhưng gió thì không. Rằng ngày đó đã sắp đến rồi. chong chóng thở dài. chong chóng sắp già mất rồi. Hai ngày, chong chóng không được gặp gió. Có lẽ là chong chóng nhớ gió. Rồi. . . Trời gió lên, chong chóng quay. . . gió đến rồi!! gió vẫn thế, vẫn thờ ơ và vô tình. Chong chong nhìn gió, không tin vào mắt mình. gió, là gió. . . Nhưng đáp trả lại sự nhiệt tình của chong chóng chỉ là một làn gió nhẹ, đủ để chong chóng rung động.

" Tớ phải đi! " Đột ngột gió lên tiếng.

" Cậu phải đi à?? Cậu đi đâu!?? " chong chóng hỏi, trong hoảng loạn.

" Xa lắm, họ rủ tớ đi, các cơn gió khác!! Chúng tớ phải đi, vì sắp đến mùa khô rồi!! "

" Thật sao?? " Điều chong chóng lo sợ cuối cùng cũng tới. " Cậu có về không!!? "

" Thế cậu có đợi không? " gió hỏi lại.

" Tớ đợi. Chỉ cần cậu nói có về là tớ tin cậu có về!! " chong chóng lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng có niềm tin tuyệt đối vào người khác.

" Ừh. Nếu cậu đợi thì tớ sẽ về!! " gió đáp.

" Cậu sẽ về thật chứ?? Khi nào thì cậu về?? "

" Nhanh thôi, khoảng năm mười ngày gì đó!! " gió trả lời. " Tin tớ nhé!? "

" Tớ tin cậu, cậu đi đi!! Tớ sẽ chờ!! Cậu sẽ về, sẽ mang cho tớ bông hoa màu tím chứ?? " chong chóng nói, lòng lại nhen lên niềm hy vọng.

" Chắc chắn!! Hoa màu tím nhé!! " gió khẽ cười.

chong chóng không nói gì cả, chỉ biết lặng nhìn gió đi.


Rồi gió đi. chong chóng ở lại và chờ đợi. Chờ mỏi mòn. Một ngày, hai ngày. Một tuần, hai tuần. Rồi một tháng, hai tháng. gió vẫn không về. chong chóng vẫn đợi. chong chóng tin gió. Tin vào lời hứa của gió. Năm đó, khô hạn, nắng nóng. Trời lặng không chút gió. Mọi người đã đi đến vùng khác. Riêng chong chóng vẫn ở mãi nơi này. chong chóng sợ nếu mình đi thì khi gió quay về sẽ không gặp. chong chóng sợ không gặp được gió.

Cậu ấy sẽ về!! Cậu ấy hứa rồi mà!! Cậu ấy bảo nếu mình đợi thì cậu ấy sẽ về!!

Mình phải tin vào cậu ấy!! Cậu ấy không lừa mình!! Cậu ấy không nói dối!!

Phải tin, ai nói gì mình mặc kệ!! Cậu ấy sẽ về!! Phải tin tưởng!! Phải tin. . .

Cứ thế, chong chóng đã đợi hơn mười năm!! chong chóng vẫn cứ tin, chong chóng vẫn cứ đợi, chong chóng vẫn cứ hy vọng!! Màu vàng cam ngày xưa, giờ chỉ là một màu bàn bạc, màu của thời gian, màu của sự chờ đợi. Nhưng chong chóng vẫn đợi!!


Rồi một ngày kia. Đã có người phát hiện ra chong chóng. Là một cơn gió. Trời gió lên, chong chóng quay. . . gió!? chong chóng quay, chong chóng lại tràn đầy sức sống nhưng. . . đó không phải là gió, chỉ là hơi từ miệng một cô bé. " gió ở đâu?? " chong chóng tự hỏi. Có lẽ gió đã quên chong chóng rồi, có lẽ bây giờ gió đang ở bên một chong chóng nào khác. Có lẽ là thế. Nhưng. . . gió đã hứa là sẽ về với chong chóng rồi kia mà. Cô bé vẫn đang thổi. chong chóng quay nhưng chong chóng không hạnh phúc. Đây không phải là gió của chong chóng. Đây không phải là cơn gióchong chóng đã chờ đợi suốt mười năm. gió của chong chóng khác, gió của chong chóng tuy vô tình nhưng khi làm chong chóng quay lại có cảm giác khác. Không, không phải!! Không phải gió của chong chóng. chong chóng không muốn quay vì cô bé. chong chóng chỉ muốn quay vì gió thôi. Nhưng cô bé cuối cùng cũng vứt bỏ chong chóng như cơn gió kia đã từng làm hồi mười năm trước.


chong chóng lại trơ trọi một mình. Lại tiếp tục héo hon vì chờ đợi. Lại tiếp tục hy vọng vài lời hứa của gió. Mười năm rồi. chong chóng cứ thế chờ đợi trong vô vọng. chong chóng chỉ mong gặp được gió, dù chỉ một lần thôi cũng được. Gặp để lòng chong chóng thôi day dứt. Ngày ấy chong chóng không dám nói. chong chóng sợ. . .


gió à!! Cậu về đi!! Tớ vẫn đang chờ cậu!! Vẫn đang chờ!!

Tớ nhớ cậu lắm!! Cậu đang định bỏ rơi tớ đấy à??

Đừng làm vậy nhé!! Bỏ rơi người khác là không tốt đâu!!


Liệu có ai hiểu tại sao gió lại bỏ chong chóng?? gió sợ, sợ tính cách ương bướng, thích cái mới của mình làm chong chóng tổn thương. Nhưng gió làm vậy đã để chong chóng tổn thương nặng nề hơn. gió đã làm chong chóng phí hoài cả đời mình để chờ đợi. gió ác lắm!! chong chóng vẫn tin gió, chong chóng không trách gió, chong chóng có một niềm tin mãnh liệt.


gió có vị gì nhỉ?? Không ai biết.

gió có màu gì nhỉ?? Không ai biết.

gió có mùi gì nhỉ?? Không ai biết.


Nhưng chong chóng biết. gió có vị mặn của nước mắt chong chóng. gió có màu bạc của thời gian và sự chờ đợi. gió có mùi máu đang rỉ ra từ trái tim chong chóng.

chong chóng không dám thừa nhận mình đã yêu gió. Nhưng đó vẫn là sự thật. chong chóng yêu gió. chong chóng chờ gió là để nói ra điều này để thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. Mục tiêu của chong chóng chỉ có vậy. chong chóng không dám mơ đến gió. chong chóng không cần gió yêu chong chóng. chong chóng chỉ cần gió về thôi. Liệu chong chóng có đòi hỏi cao quá không?? Mười năm sống trong hy vọng, mười năm con vịt cứ nghĩ mình là thiên nga, mười năm ảo tưởng, mười năm sống như người mộng du đã làm chong chóng không còn chút sức lực nào nữa. Chong chong không chịu nổi cái cảm giác ngột ngạt này nữa rồi.


Không!! Mình phải sống, mình phải đợi!! gió sẽ về!! Sẽ về mà!!

Đã hứa!! gió không nuốt lời đâu!!

Nghe này chong chóng!! Yêu thương là tin tin tưởng!!

chong chóng yêu gió thì chong chóng phải tin gió chứ!!

gió sẽ trở lại!! Chút nữa thôi!! Cố lên nào chong chóng!!



Trời gió lên, chong chóng quay. . .


gió, là gió!! Là cơn gió đó!! gió về rồi!! chong chóng lại quay, chong chóng hạnh phúc!!

" Dối trá!! Cậu bảo chỉ năm mười ngày!! " chong chóng nghẹn ngào.

" Xin lỗi, tớ. . . "

" Đừng xin lỗi!! " chong chóng hét lên. " Tớ không tha thứ cho cậu đâu!! Bây giờ và mãi mãi!! "

" Nghe tớ giải thích, chong chóng!! Chấp nhận lời xin lỗi của tớ đi!! Tớ thực sự muốn quay lại với cậu nhưng sức khỏe của tớ không cho phép!! Tớ không thể đi đoạn đường xa như vậy để về với cậu được, gần 400 km!! Tớ cũng nhớ cậu lắm!! Tớ. . . tớ cần cậu chấp nhận lời xin lỗi này!! "

" Cậu bỏ tớ hơn mười năm, rồi bay giờ trở về xin lỗi là xong hết sao?? "

" Tớ đã thực hiện lời hứa với cậu rồi mà!! " gió yếu ớt đáp.

" Lời hứa!? Thế cậu có nhớ cậu hứa gì không?? "

" Tớ không còn nhiều thời gian nữa!! Tớ không biết có thể tìm cho cậu bông hoa màu tím không!! Tớ sẽ cố!! Nhưng sợ không kịp!! Tớ sắp chết rồi!! " gió nói, nhẹ nhàng như tuyết rơi.

Hả?? Cái gì?? Không còn nhiều thời gian nữa!? Sợ không kịp!? Sắp chết??

chong chóng không tin!! Không phải!! Sao gió có thể chết được!?

" Cậu . . . mà chết thì tớ phải làm sao!? "

" Xin lỗi, tớ thực sự không muốn bỏ lại cậu một mình trên cuộc đời này!! Nhưng. . . " gió nói mà cố không để giọng mình khác đi.

" Cậu mà bỏ rơi tớ là không bao giờ tớ tha thứ cho cậu đâu!! " chong chóng hét, giọng lạc đi. " Tớ yêu cậu!! "

" Trước đây tớ luôn phân vân liệu cậu có yêu tớ không!! Bây giờ thì tớ xác định được rồi!! Tớ về không uổng phí!! Bông hoa màu tím, tớ sẽ tìm, chờ nhé!! "

" Không!!! Tớ không để cậu đi đâu!! Tớ sợ lắm!! Cậu đừng để tớ lại một mình, tớ sợ lắm!! " chong chóng nói trong nước mắt.

" Tớ không bỏ cậu đâu!! Tớ đã về rồi kia mà!! Một chút thôi!! Về ngay!! " gió khẽ hôn lên chong chóng. Rồi lại đi. Rồi lại bỏ chong chóng.

Chỉ còn lại một mình chong chóng. chong chóng không thể giữ chân được gió. gió quen tự do rồi.


Cơn gió không dừng chân nơi đây. . .

Xin lỗi cậu nhiều lắm. chong chóng!!! Tớ không muốn cậu đau khổ vì tớ!!

Trên đời này còn nhiều cơn gió nữa mà!! Đâu phải chỉ có tớ là gió!!

Đừng khóc, thấy cậu khóc tớ đau lòng lắm!! Cậu đừng khóc!!

Đừng vì tớ mà đau khổ, đừng vì tớ mà làm bất kì chuyện gì dại dột!!

Tớ không muốn cậu thấy tớ chết!!

Tớ sẽ chịu đau khổ một mình!! Tớ sẽ không để cậu tổn thương lần nữa đâu!!'

Xin lỗi cậu, vì tất cả những gì tớ có lỗi!!

chong chóng lặng nhìn gió!!

Cậu về để làm gì?? Cậu ác lắm!! Cậu làm vậy sao tớ vui được!?

Thà cậu nói cậu ghét tớ, thà cậu nói cậu đã có chong chóng khác!!

Thà là vậy!! Có lẽ tớ dễ chịu hơn bây giờ!!

Chứ bây giờ lòng tớ đau lắm cậu biết không??

Một câu nói dối như ngày xưa để tớ tiếp tục sống vui vẻ đối với cậu khó lắm sao??

Chỉ là một câu nói để tớ yên lòng thôi mà!! Không được sao




phân loại mấy tên con trai thời nay
 03/07/2008 10:45   |  381 Lượt xem   |   55 Lời bình   

 Loại 1: Học như trâu đầu đầy gầu

-Ngoại hình:Đúng như tên gọi của nó nhưng có phần siu quần hơn,các bạn gái có thể nhận bít thấy được rất rõ trong các lớp học(lớp chọn thì tha hồ lun) "Mắt to" rạng ngời kỉu trố lồi,long lanh dưới cặp kính đít trai to oành(xấp xỉ 9 đi-ốp)hehe.Hãy cẩn thận với những bạn trai!Này vì nhìn ngoài họ đần đần bẩn bẩn thế thui nhưng khi nhìn thấy "girl",mắt lồi hơn mọi khi đóa.

-Số lượng:Cái loại ruồi này thì chi chít nha,lớp học nào cũng có ah`,đi ngoài đường thí hok thấy mấy vì it khi mấy chàng ta xuất đầu lộ diện chốn đông người(nhát gan,chỉ bit chíu đầu vô sách)

-Sở thích:Sách,sách,và sách...thật ra cả "dream girl" như colboy86 đã nhắc đến

-Ưu điểm:Ngu ngu đần đần nha,dễ bị mấy girl xinh xinh sai vặt,công cụ có lợi lúc kiểm tra(giờ hành hình của những cow).Tương lai sau này sáng lạng cho Tổ Quốc!

- Nhược điểm:Ầy...cái này thì vô đối lun,nhìn thui đã sợ rùi ko za'm tới gần vì sợ lây bệnh lun


Loại 2: Countryboys in city

- Ngoại hình:Có thể phân thành hai kiểu.Kiểu 1 nai ngơ hơn,ăn mặc hàng Sài Gòn giảm giá 20%,quần ống loe,tóc dẽ ngôi,có khi đầu bát up hay đầu đinh nhãn nhụi .Kiểu 2:đầu tóc đú đớn nhuộm xanh nhuộm vàng cốt ra ngoài khoe sáng có khi dựng đứng lên kiểu Soguku,quần áo lấp lành ánh nghe ghê wa,các bạn gái chớ nên chửi khi gặp loại này nha,tốt nhất ko cần để ý làm gì

- Số lượng:Càng ngày càng phát triển(nhà quê lên tỉnh mà),xuất hiện khắp các con phố,vỉ hè,lòng đường(đứng đường 9 vạn nha,90 nghìn nha,đắt wa' nha )
- Sở thích:Đương nhiên là đú bẩn rùi,sở thích của các chàng là ngồi lê ngoài đường ngắm các girl xinh đi qua và ước mơ thầm kín....

- Ưu điểm:Thi thoảng ra vẻ ga lang trược mặt các girl một chút dù có khi trong túi chỉ có vài đồng lẻ loi.

- Nhược điểmấu như con cá sấu,đầu óc thì ngu si,tứ chi phát triển,học đòi dân chơi.... (mua ở chợ thì nhan nhản ra ý).Nhưng cả 2 kiểu này cùng có chung đặc điểm:từ quê lên,nhìn mặt ngơ ngơ dân quê chính hiệu,ra ngoài đường gặp mấy em đi qua lại vay"em ơi,đi đâu đấy","xinh ghê nhỉ".Ọe!!!


Loại 3: UFO không xác định giới tính (hay còn gọi là công công)

- Ngoại hình:có hai kiểu.Thứ nhất là bệnh bên trong:bề ngoài ăn mặc thì hok lộ rõ bản chất nhưng thật ra lai có thể len lén gửi thư tình cho "đối tượng bất đắc rĩ"(thật tội cho những boy làm mục tiêu tấn công của các gay loại này),trong phòng thì chi chít những anh nam thần tượng tay cơ,manly.Kiểu 2 là các babyboy tóc nhuộm long lanh như các boy manga của Nhật,chụp ảnh thì ôm gấu,cầm túi xách,mặt tỏ ra dễ thương phồng mồm trợn má,chu mỏ như mấy teengirl nhà ta hay chụp

- Số lượng:Cũng khá nhiều

- Ưu điểm:Là tầm nhắm cho thiên hạ supersoi,tâm diểm cho các babygirl hết lời "ca tụng"cũng tùy chất lượng hàng thế nào,
- Nhược điểm:Làm phiền,và ngứa con mắt

Loại thứ 4: Boy lãng tử

- Ngoại hình:Ưa nhìn nha,quần áo xịn nha,đầu tóc gọn gàng bóng lóang nha,mồm mép thì đừng hỏi==>dễ làm cho các girl xiu lòng .

- Số lượng:Bình thường,hàng không khan hiếm lắm.

- Ưu điểm:Mẽ ngoài cùng tàm tạm,được cái ga lang,lừa tình.

- Nhược:Tiền thường hok tự kiếm,1 là bám váy mẹ,hai là bám quần bố,thường ko có khả năng xoay sở tiền ngoại trừ các sáng làm "công tử" tối làm"cướp".Cắt cá 2 tay,nên có tình trạng thay người yêu như thay áo.
Loại thứ 5: Hot Boy

- Ngoại hình:Khá,ưa nhìn,cute,baby,hay nở nụ cười tươi cho mấy em chết,quần áo thì use hàng hiệu rùi,đầu tóc thì đủ kiểu nhưng nhìn chất khác hẳn loại 2.Nhưng mà í kiêu thì hỏi,nhìn mấy cutegirl thì galang phải bít nhưng nhìn mấy normalgirl a',"bánh bơ,mũ phớt".

- Số lượng:Hàng khan hiếm,nhưng điển hình thì lớp nào cũng phải có một vài hotboy nào đó.thường tụ tập ở mấy nơi pro thôi ah`

- Ưu điểm:Quá nhiều,cũng có ưu điểm vượt trội đủ để "hot",ai có boyfriend này thì tha hồ hãnh diện,nhưng nhớ phải bít giữ nha.

- Nhược:Tiêu tiền thì đừng hỏi,yêu mấy chang hotboy này thì phải đầy đủ các tiêu chuẩn đủ "sánh đôi vừa lứa".


Loại 6: Normal boy

- Đủ để tưng girl cảm thấy ưa nhìn,ăn mặc lịch sự,chững chặc,thông minh,galang,đúng bản chất đàn ông,ko có nhìu tật xấu(nobody's perfect).Ai yêu được boy loại này thì khá là happy,vui vẻ.


******************************

Nói chung,con trai có nhiều loại,các bạn cứ phản ánh tự nhiên nhá.Tớ cũng ko phải nói xấu gì các boy đâu,cũng có thật mà .N ếu còn thiếu loại nào xin cứ thoải mái bổ xung.
Pipi!




tình bạn
 14/06/2008 21:22   |  179 Lượt xem   |   6 Lời bình   

Trước khi chuyển nhà đi, nhỏ đưa nó một mẩu giấy khi địa chỉ, khóc thút thít, tình bạn thân thiết 2 năm trời mà giờ mỗi đứa một nơi, biết sao được, hoàn cảnh mà...Hai đứa con gái chơi với nhau như hình với bóng, vậy mà giờ chỉ còn mỗi nó, một mình.

Những ngày đầu, nó nắn nót viết từng con chữ, gửi đến địa chỉ trong mẩu giấy nhỏ. Nửa tháng sau, có hồi âm. Phải nói là cái cảm giác trông chờ từng cánh thư nó kì lạ thế nào, và khi nhận được nó, hạnh phúc ra sao, nó không thể diễn tả được. Nó thật hãnh diện khi có một tình bạn đẹp đến thế, và nó cảm thấy "iu ơi là iu" nhỏ khi khoảng cách không gian không xóa mờ tình bạn giữa hai người.

Nửa năm sau, nhỏ gọi điện, nói là nhỏ không viết thư nữa, bận quá. Nhỏ sẽ gọi về hai tháng một lần, và nhỏ sẽ kể thật nhiều chuyện cho nó nghe. Nó thoáng buồn. "Lâu lâu viết vài dòng, rồi dần dần thành bức thư rồi gửi cũng được mà". "Thôi, tớ không rảnh thế đâu, yên tâm đi, tớ sẽ "nấu cháo" cho đến khi nào "khét" thì thôi hén". Nó cười mỉm vui vẻ...

Một năm sau...

Dường như khoảng cách quá xa khiến tình bạn giữa nhỏ và nó dần phai nhạt. Cũng không hẳn thế, bởi nó vẫn trông ngóng điện thoại của nhỏ từng ngày, từng ngày. Không có cô bạn nào có thể thay thế vị trí của nhỏ trong lòng nó. Nó nhớ nhỏ lắm, trong giấc mơ cũng gặp. Thế rồi, chuông điện thoại lại reo, không hiểu thần giao cách cảm hay sao mà nó nhấc máy lên, nói ngay: "Cậu đấy hả?". "Ủa sao biết hay thế?"

Hai đứa lại nói chuyện thật lâu, một năm trời lận mà. Giờ thì đứa nào cũng có nick chat cả, thôi đọc nick để liên lạc luôn. Quá tiện còn gì.

Càng lớn, hai đứa càng online nhiều. Ban đầu thì chat khá vui vẻ, sau đó thì không biết nói gì, hay đúng hơn là không có chuyện gì để nói. Thấy status của nhỏ: "Nhớ anh quá à! Lên mau đi, huhu", nó cũng không buồn hỏi là "chàng" nào, bởi nhỏ không muốn kể, thì hỏi cũng vô ích.

Nó buồn. Nó suy sụp, nó quá thất vọng về một tình bạn. Tình bạn không đủ lớn để xóa mờ khoảng cách không gian và thời gian. Nó viết một entry cho nhỏ, dù không nói tên, nhưng chắc nhỏ cũng hiểu. Từ một cô bé nhí nhảnh dễ thương, nó biến thành một người trầm lặng, ít nói và lạnh lùng, vì một tình bạn.

Một buổi nọ, trong di động, có tin nhắn của nhỏ: "Dạo này cậu khỏe không, có chuyện gì kể tớ nghe đi nà!". Nó ngạc nhiên, rồi hạnh phúc không thể tả. Hai đứa send qua send lại gần cả trăm tin nhắn suốt đêm. Vậy là tình bạn quay trở lại.

Tuần sau, nó lại nhắn tin "T8m tiep nao. Hihi, sao lau qua khong nhan tin cho to?". Im lặng. Một ngày. Hai ngày. Ba ngày. Rồi nó lại hụt hẫng. Nhỏ coi mình là món đồ chơi hay sao? Sao mình trân trọng tình bạn mà nhỏ lại...Tim nó nhói lên...Một người như vậy có đáng để mình xem là bạn thân hay không? Quả là...nó và nhỏ...không thể vượt qua thử thách không gian và thời gian. Quá khó...

Bây giờ nó đã ở tuổi trăng tròn. Mộng mơ và có biết bao hoài bão. Nó thôi nhớ về những gì không đáng nhớ, coi như đó là một bài học về tình bạn vậy.

Nghe đồn lớp kế bên mới có người chuyển trường về. Một cô bé trắng, cao và mái tóc dài mượt. Vài đứa nói rằng vì cô bé ấy "thất vọng về một tình bạn". Haha. Dó chỉ là cái cớ. Ai lại chuyển nhà vì bạn bao giờ.

*********

Cô bạn thân trong lớp rủ đi gặp mặt một người bạn mới quen trong lớp học thêm, dễ thương và dễ gần. Hỏi ra mới biết đó là cô bạn mới chuyển trường về. Thêm bạn thêm vui, ngại gì chứ!

Dắt chiếc xe đạp vào quán, sau đó nó bước vào quán nước, nhìn dáo dác. Bất chợt, một hình ảnh vừa quen vừa lạ. Tóc thắt bím, thỉnh thoảng cười mỉm, luôn mặc những trang phục độc nhất 2 màu: hồng và trắng, thỉnh thoảng búng tay đánh "chóc" khi phát hiện ra điều gì đó thú vị.

Bốn mắt tìm lại được nhau, sững sờ. Mặc cho cô bạn thân của nó ngơ ngác không hiểu.

Cái đầm màu hồng chấm bi trắng giờ đang đứng trước mặt nó:

- Tớ nhớ cậu quá! Đã lâu rồi không gặp hỉ? Hic cậu học trường này á! Tớ mới chuyển về đây nè, hì hì, giờ tớ không có bạn bè nào hết, may mà gặp cậu đấy, "bạn thân ơi là thân" của tớ!

Nó cười. Nụ cười mỉa mai. Nó hiểu, nó sẽ bị đá văng bất cứ lúc nào khi nhỏ có bạn mới. Thật lố bịch. Vài lần chạm mặt nhau ở trường, nó cứ ngờ ngợ, lúc ấy nhỏ đang bận giỡn với một đám con trai. Giờ thì những đặc điểm này quá rõ ràng rồi...

Nó chìa tay ra, vui vẻ:

- Rất vui được làm quen với cậu, cậu là bạn của Nấm Lùn hả? Tớ nghe Nấm Lùn kể rất nhiều về cậu.

- Ơ kìa, sao cậu lại...phũ phàng đến thế...

- Thời gian đã trả lời tất cả. Chính tớ mới xứng đáng để được nói câu đó với cậu. Dẫu tớ còn lòng vị tha, và vẫn không thể quên được tình bạn giữa tụi mình, nhưng tớ thất vọng về cậu. Chúng ta không thể là bạn thân được. Nấm Lùn, chúng ta đi học đàn thôi.

Nhỏ trông theo, mặt đau khổ. Nó khóc tức tưởi, dụi đầu vào bờ vai Nấm Lùn, thật sự nó vẫn còn xem nhỏ là bạn thân, lắm lắm. Chiếc vòng đeo tay mà nó tặng nhỏ, giờ đã không còn trên cổ tay trắng ngà...

Uống một ngụm nước, nhỏ nhìn vào mặt đồng hồ. Ít lâu sau, một đám bạn nổi loạn chạy đến. Mặt nhỏ hớn hở, kể: "Nãy vui lắm tụi bay, tao gặp nhỏ bạn cũ chung trường, trời ơi nhìn nó lúa bà cố! Bày đặt giả điên nữa.Đây tao kể cho..."

Kể xong, cả đám ôm bụng cười rũ rượi, vang cả một góc phòng. Nhỏ nâng ly bia, nốc cạn.

Tiếng đàn ngân lên qua những ngón tay thon dài của nó. Một giọt nước mắt mặn đắng rơi xuống phím đàn...




cây, lá va` gió
 11/06/2008 15:52   |  55 Lượt xem   |   3 Lời bình   

 

 

 

   "Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó… đầu tiên hãy yêu người đó trước đã

 

 

cây

Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với năm cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.
Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương , thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt 3 năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và.. tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó…

Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói “cứ tự nhiên” trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ …và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn một tiếng

Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đã cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy , cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự shock, tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình

Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.

Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô
ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.

Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi, Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc.Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?

Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi 10 ngày sau đó 
“lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại”




Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm.Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có – Sự ghanh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. nhưng sau đó 2 tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác
Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi.Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được.
Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó
anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. 3 năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thỏang, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm.
Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi,anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn…cho nên cuối cùng tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại.

Lá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở lại??


Gió

Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó , một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.

Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống vằng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó , cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới , tôi tới lớp của 2 người, đứng ở ngòai và nhìn thấyanh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi , cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi

“Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu”
“Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây”
Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thọai của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phài là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng , tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần . Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.
Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. tôi hỏi cô ấy “em đang làm gì vậy, sao em không nói gì hết vậy”, cô ấy nói “ Đầu của em đau lắm” “hả?” “đầu em đau lắm” cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng….và từ hôm đó…chúng tôi là một cặp

Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại?

 





RSS   Rss là gì ?