
Tôi chính thức trở thành một trong tổng số hơn 80 triệu công dân Việt Nam vào một ngày sau khi đất nước đã thống nhất .Dù trong tôi vẩn chảy 2 dòng màu Việt Nhật .Tôi không biết nhiều về chiến tranh, nhưng tôi biết về những hậu quả của nó. Tôi không thích người ta nhắc đến Việt Nam với những cụm từ như Vietnam War , đó là chuyện của quá khứ. Tôi muốn thế giới gọi nước tôi đơn giản bằng hai từ Việt Nam.
Tôi đã ăn thử nhiều món ăn nước ngoài, nhưng tôi vẫn thích ăn đồ ăn Việt Nam hơn, vì món nào cũng ăn kèm với rau, mà tôi thích ăn rau. (Tôi nghĩ có lẽ không nước nào trên thế giới sử dụng nhiều rau trong bữa ăn như ở Việt Nam) Tôi thích ăn gỏi ngó sen, phở, bánh bèo, bánh cuốn, bánh xèo, cơm tấm,...Tôi tự hào Việt Nam có nhiều món ăn dân dã mà lại rất ngon.
Như những người Việt Nam khác, tôi cũng có một chiếc xe máy và một cái bằng lái xe. Tôi không thể tưởng tượng nổi cuộc sống sẽ ra sao nếu một ngày kia trên đường phố Việt Nam vắng bóng chiếc xe máy. Tôi ghét cảnh kẹt xe, tôi ghét tiếng còi xe ồn ào trên đường phố, nhưng nếu một ngày không có xe máy, cuộc sống của tôi sẽ gặp nhiều rắc rối và trở nên buồn chán lắm. Tôi thích chạy xe trên những con đường có hai hàng cây xanh của Hà Nôi vào những tối tháng ba, tháng tư và tháng năm. . Tôi thích hít thật sâu cho căng đầy lồng ngực mùi hoa nhẹ nhàng thoang thoảng đó. Đó là một cách giảm stress mà nếu đi bằng xe ôtô, bạn sẽ không thể cảm nhận được.
Tôi ghét thói quan liêu, hành dân của những quan chức nhà nước. Tôi ghét bệnh thành tích, tôi ghét tham nhũng... Nhưng tôi hài lòng với chế độ chính trị hiện tại. Nhờ nó mà nước Việt Nam ổn định, không có chiến tranh, không có khủng bố, không có đổ máu. Tôi thấy mình may mắn được là người Việt Nam, được sống trong một đất nước thanh bình.
Nhiều người Việt Nam vẫn ôm mộng ra đi, đến sống ở những miền đất hứa xa vời nào đó. Tôi biết nhiều người chán ngán cuộc sống hiện tại ở Việt Nam, và ước mơ được sống một cuộc sống văn minh, lịch sự, hiện đại hơn là điều chính đáng. Nhưng tôi sẽ không ra đi như họ. Tôi sẽ đi khỏi Việt Nam, để du lịch, để học hỏi ở nước ngoài, nhưng tôi sẽ không sống ở nơi nào khác ngoài Việt Nam. Liệu có nơi nào trên thế giới mà khi cần bất cứ thứ gì, bạn chỉ cần mất vài phút đi bộ là sẽ đến được chỗ bán? Chắc chắn chỉ có ở Việt Nam, nơi mà 90% cửa hàng bán lẻ là những hàng quán do tư nhân làm chủ.
Tôi sẽ không nói tôi yêu Việt Nam, vì tôi thật sự không cảm thấy như thế. Tôi sẽ chỉ nói tôi thấy vui khi được là người Việt Nam, được sinh ra và lớn lên ở Việt Nam
Tôi là người Việt Nam.
Nhà nào củng treo lá cờ đỏ .Nhà Tôi củng treo lá cờ to nhất ..
Nhớ một ngày tháng tư năm ấy:
Đất nước rợp cờ hoa mẹ đón đợi con về.
Trong lớp lớp bạn bè đồng đội,
Rạng rỡ nụ cười, mẹ thấy nụ cười con.
Đã qua rồi những năm tháng chiến tranh,
Nhịp cầu Hiền Lương nối đôi bờ Bến Hải.
Bao đôi lứa bên nhau ngập tràn hạnh phúc,
Mẹ vẫn dõi nhìn những bước chân con.
Con đã nằm lại nơi nào trên mảnh đất quê hương,
Tổ quốc vẫn ôm con như vòng tay của mẹ.
Bao năm rồi gương mặt con vẫn trẻ,
Vẫn rạng ngời như ngày con cầm súng lên đường.
Đồng đội đã trở về còn con mãi ra đi,
Nhưng mẹ biết trong đoàn quân chiến thắng,
Có anh lính binh nhì, chàng trai của mẹ,
Con đã mang về những trái chín mùa xuân.
Và ngày hôm nay 30-4.
Trong những đóa hoa tươi, những vòng tay bè bạn,
Trong nước mắt nụ cười, trong màu cờ Tổ quốc,
Mẹ kiêu hãnh tự hào về đồng đội và con