20 em cho đời 1 giấc mơ...

Blog của nhoc_xinh

ko tin vào điều kỳ diệu nữa, đồ ngốc
 26/12/2008 13:48   |  101 Lượt xem   |   5 Lời bình   

Mọi thứ diễn ra nhanh quá... Ko hiểu sao nó cứ dồn dập vào cùng 1 ngày
Trước đó còn cười hớn hở... còn bàn kế hoạch tùm lùm... còn chọc ghẹo nhỏ bạn...
Vậy mà... đến khi bít điểm thi sử... choáng váng... trong 3 đứa cùng bàn, mình thấp điểm nhất... Cảm giác ức kinh khủng... công sức mình học bài, đọc cho tụi nó chép, để rùi mình thấp điểm nhất... Cô bảo bàn nào giống nhau thì cứ 1 người 8, 1 người 7, 1 người 6, 1 người 5,... và người đó là mình... nghẹn lời
Chưa bao giờ có cái cảm giác đó... chưa bao giờ
đến tối có hẹn đi xem đèn... ko muốn nhưng lỡ hẹn rùi, phải đi... cười nhiều, nói nhiều mà vô cảm quá...
21h30... có mặt tại nhà... mở cóp xe, phát hoảng... cái bóp đựng giấy tờ mất tiêu. Dắt xe ra, chạy lại những ngã đường từng wa... nhìn dáo dác... tìm kiếm
22h... vẫn cố gắng... tự nhủ mình vẫn còn hy vọng...
22h25... cảm giác hoang mang... sợ hãi... đường thưa dần... những tin nhắn hỏi thăm của nhỏ... những cuộc điện thoại liên tục của ấy... tất cả cũng chẳng làm được gì... tự nhủ mạnh mẽ lên nào... sẽ ổn...
22h30... mưa... lớn lắm... đang trong những con hẻm xóm đạo sáng rực đèn... Lúc nãy dừng lại xem ông già Noel kéo nước, giờ bức tượng đó như giễu cợt mình, bảo "đồ ngốc"... chỉ mới đây còn đông đúc, nhộn nhịp tiếng nói cười, giờ im lặng đến đáng sợ... mưa lớn hơn... người lạnh run... chạy vội vào hiên nhà người ta, mắt mũi thế nào lại đâm sầm lên lề, xe ngã... cố gắng giữ cái xe... trúng bàn chân, đau điếng...
22h50... chạy đi... mưa vẫn lớn lắm... mắt nhòe cả ra... tại nước mưa... và cả nước mắt... chỉ muốn chạy thật nhanh về nhà, bay lên giường, kéo cái mền và lăn ra ngủ... nhưng ko thể... những chiếc xe lướt qua vô hồn... nước bắn vào người... tồi tệ... Những dãy đèn đường giờ đây sao mà nặng nề đến thế... lo lắng, sợ hãi, cô độc... tất cả dường như vỡ òa...
23h... về đến nhà... người ướt sũng... mọi thứ trống rỗng... chân bầm tím rùi sưng lên... mệt mỏi
... ko có điều kỳ diệu nào hết... cũng ko có sự xuất hiện của 1 người bạn nào bên cạnh... ko có... chỉ có mỗi mình mình đối diện với tất cả... cười ra nước mắt...



Tổng giám đốc NHÓC XINH - giáng sinh an lành :)
 22/12/2008 20:29   |  26 Lượt xem   |   11 Lời bình   

Noel ăm nay chắc là ý nghĩa lém đây, hihi... vui quá đi thui

   

       Hôm wa, công ty BCTC của nhóc vừa tổng kết đợt làm ăn cuối năm... và sẽ đi ăn liên hoan để bù lỗ vào mí ngày chôn chân trong nhà, ko thấy ánh sáng mặt trời là gì ( để làm thiệp í mừ ). Gọi công ty cho "hoành tráng" vậy thui chứ thực ra là có 3 người à  ( Nhóc là tổng giám độc kiêm thủ quỹ kiêm lun nhân viên, hihi , 2 nhỏ bạn đứa là phó tổng, đứa là giám độc chi nhánh cũng kiêm lun nhân viên, hihi  ) Cty nhóc thành lập được 3 năm rùi, ngày thành lập là 14-2, vụ làm ăn nào cũng thành công rực rỡ hết, hihi  

   Đã thế mùa thi năm nay làm bài cũng ko tệ...đã cố gắng hết sức rùi   (chỉ ghét cái thằng nào ngồi kế copy bài thui, cầu trời cho nó bị đau bụng )

   Rồi 2 ngày nay thì cả đám hì hục cắt, may, ráp, dán... đang làm trang phục dân tộc cho nhỏ bạn đi thi  phải lăn lê cả ngày ở trong công viên, hix... Thành phố Biên Hòa vài ngày nữa là kỉ niệm 310 năm rùi, lễ lớn lém, có lễ hội đường phố nữa, đông vui lém đây  (ai mún tham gia lễ hội nhớ ghé chơi BH nghen, ngày 26-12, 17h là bắt đâu lễ hội í)Nhóc là designer chính đó nghen, cũng là người tổng duyệt lun, hihi  nhìn nhỏ bạn mặc bộ đồ mừ bùn cười kinh khủng. Lớp nhóc bốc thăm trùng dân tộc Ngái, ặc.... bít dân tộc này là dân tộc nào là chít liền á... thui thì uống fristy cho trí tưởng tượng bay lun, í lộn, bay cao... nhìn cũng xinh mừ

Image Hosted by ImageShack.us Image Hosted by ImageShack.us

Image Hosted by ImageShack.us (đang làm giày cho "siêu mẫu" đấy ạ )

Image Hosted by ImageShack.us

   Noel ùi, nhóc chúc mọi người lun vui vẻ, trẻ khỏe, đón 1 mùa giáng sinh an lành bên nhũng người thân yêu nghen, tặng mỗi người 1 "sản phẩm" của cty nhóc nè

 

Image Hosted by ImageShack.us

        

Image Hosted by ImageShack.us

  Image Hosted by ImageShack.us 

 

 Image Hosted by ImageShack.us

  Image Hosted by ImageShack.us


 Image Hosted by ImageShack.us

  Image Hosted by ImageShack.us

 

Image Hosted by ImageShack.us

 Image Hosted by ImageShack.us

 

 Image Hosted by ImageShack.us
 Image Hosted by ImageShack.us

 

 Image Hosted by ImageShack.us

Image Hosted by ImageShack.us  

 

Image Hosted by ImageShack.us

Image Hosted by ImageShack.us
 

 

Image Hosted by ImageShack.us
 

GIÁNG SINH AN LÀNH




Nơi cuối con đường
 13/12/2008 11:59   |  20 Lượt xem   |   4 Lời bình   

Kết thúc 1 tuần căng thẳng với bài vở, bài thi 

kết thúc 3 tuần tất bật với công việc "kinh doanh"

kết thúc 1 học kỳ đầy áp lực

..và kết thúc 1 năm với những vui bùn, những lo lắng, những kỷ niệm

1 năm qua làm được gì nhỉ ??? 19t ??? đánh dấu cột mốc quan trọng này thế náo nhỉ ???

cố gắng 11 năm HSG, đi chơi xa với bọn nhí nhố, tổ chức đi thăm mấy bé mồ côi, tham gia phong trào đoàn, văn nghệ, kịp làm 1 phi vụ "kinh doanh" cuối năm,... nghĩ lại cứ cười híhí

bùn cũng nhiều nhưng cuối năm ùi, ko thèm nhớ chi đến những chuyện đó, xếp lại... cất vào tủ... 1 ngày nào đó sẽ lại lôi ra nhưng ko phải là bi giờ

chỉ tiếc là năm nay mình chưa kiếm được cái giải thưởng "danh giá" nào cho ra hồn, đã ko can đảm để rồi bỏ lỡ cơ hội thi HSG... ngốc xít

Thời gian năm 12 này sao nhanh quá, quay qua quay lại đã hết HKI, còn nhiều thứ để làm, để hoàn thành, để thực hiện... đôi khi cứ lấy cớ bận rộn để rồi vô tình... bạn bè bước qua nhau đến hờ hững... cũng cười ...cũng nói nhưng sao... cứ nghẹn lời

cuối năm... thích nhất khoảng thời gian này... tiết trời se lạnh nhưng lòng người sẽ ấm... sẽ bình yên... mà ko hiểu sao mấy nay cứ... ko bùn, ko zui, mọi thứ chỉ là cố gắng làm tất cả những gì có thể... vậy mà lòng cứ lơ đãng

những bài thi trôi qua nhẹ nhàng... đã qua rồi thời gian tự tạo áp lực cho bản thân... bi giờ theo chủ nghĩa "BUÔNG NHƯNG KO RƠI"  vẫn cố gắng thật nhiều nhưng bớt cái tính cầu toàn, sống 19 năm mới bắt đầu nghĩ về điều đó... cầu toàn... tốt chứ nhưng mệt mỏi quá, áp lực quá, dù gì cũng chỉ là con người, đâu phải thánh, đâu phải super man mà ko biết đuối sức, mà ko biết vấp ngã... ngộ ra rùi

HSG.. đeo đuổi nó suốt 11 năm... vậy mà giờ còn năm cuối lại buông... tiếc chứ... cũng ko nỡ nhưng... chai sạn rùi ư ??? lúc trước từng nghe "buông tay ko có nghĩa là bỏ cuộc" uhm, trong từ điển của mình ko bao giờ có từ "bỏ cuộc", ko bao giờ có từ "từ bỏ" nhưng phải biết "buông" ra để "nắm", để bám víu vào 1 điều gì đó thiết thực hơn, vào 1 điều gì đó quan trọng hơn

HSG... quan trọng chứ... mục tiêu của bản thân là 12 năm mừ nhưng kỳ thi ĐH còn quan trọng gấp nhiều lần hơn nữa... dù thế nào cũng phải làm thật tốt... sẽ làm được thui

Còn nhiều việc phải làm... còn nhiều điều muốn thực hiện mà thời gian thì... chán thật... chắc mình sắp bị khìn khìn ùi

kế hoạch nhiều quá... chỉ mong đủ sức để "gồng" mình mà làm cho hết thui... sẽ vẫn tiếp tục cố gắng... thật nhiều... thật nhiều dù giờ đây đã khác trước...

đã ko còn bạn bên cạnh động viên... đã ko còn những tối nghe ấy kể chuyện đêm khuya... những ngày rong ruổi trên phố cùng mọi người... bởi giờ đây ai cũng đang bước trên con đường của riêng mình...

chẳng biết nơi cuối đường có gặp nhau hay ko nhưng nhóc cầu chúc bạn bình yên bởi nhóc sẽ ko còn nắm chặt tay bạn như xưa nữa, nhóc đã buông tay bạn ra rồi...

nhóc chúc ấy sẽ luôn tìm được nụ cười bởi nhóc ko thể luôn bên cạnh, cùng ấy lê la quán kem, cùng ấy chọc ghẹo nhau nữa...

nhóc chúc nhỏ, chúc những người bạn của nhóc đủ niềm tin yêu vào ngày mai...

và nhóc cũng chúc nhóc mạnh mẽ đi hết con đường này

Bình yên




cha ???
 04/12/2008 18:30   |  32 Lượt xem   |   3 Lời bình   

Ghé blog... đọc bài.. cm... bùn...

đã lâu rùi ko mún nhắc đến cha

đã lâu rùi ko mún nghĩ ngợi nhiều

đã lâu rùi....

mún quên lắm chứ... mún xóa hết... nhưng bản thân biết điều đó là điều ko thể

ai cũng gọi là công chúa... là tiểu thư... bởi cuộc sống này hoàn hảo quá...

cười nhiều bởi biết lúc cười là xinh nhất

ấy hay bảo nhóc bùn chỉ có lý do điểm số, kết quả học tập hoặc bạn bè mà thui

nhóc đơn giản thế sao ???

ko đâu... có ai biết vết thương ấy vẫn chưa lành.. mãi mãi ko bao giờ lành

chẳng đứa nào dám hỏi "cha nhóc ở đâu ?"

chơi bao năm mà chưa nghe nhóc 1 lần nhắc đến... 1 lần cũng ko...

có đứa hỏi thì nhóc cũng quay đi.. và gạch tên nó ra khỏi danh sách "iu thích"

1 đứa nhạy cảm như thế lại cứ thích bao bọc bằng cái vỏ ngoài cứng cỏi

nhỏ hay bảo chẳng bao giờ thấy nhóc khóc

hay khóc chứ.. nhưng chỉ khóc 1 mình thui, khóc lặng lẽ thui..

uhm, ko mún khóc trước mặt người khác

sáng mẹ chở đi học.. thấy dáng ai giống.. cha.. lại quay người đi..

mắt nhòe cả ra.. nhóc cận, bình thường lại ko đeo kiếng..

chắc.. nhìn nhầm.. là người lạ thui

nghe ai đó gọi.. cắn chặt môi... quay người đi..

thầm trách "sao lúc bé ko ai dạy mình cách tha thứ nhỉ?"

để giờ lớn thế này.. lại ngu ngơ như 1 đứa bé.. lại hỏi "tha thứ như thề nào?"

bạn bè giận hờn.. tổn thương.. rồi giận lun..

"bỏ rơi" cha.. là ko bao giờ quay lại..

là cứ thế.. dù biết đó là tội lỗi.. đó là nỗi đau.. là vết thương

dù đó là những giọt nước mắt thầm lặng mỗi đêm..

nhưng mẹ sẽ bình yên.. gia đình sẽ bình yên..

thì con có đau thế nào cũng ổn mà, phải ko ???

 




nhớ..miên man
 21/11/2008 19:05   |  19 Lượt xem   |   5 Lời bình   

Tự dưng nhớ kalem... nhớ phố núi...

..nhớ biển... nhớ loanh quanh xe đạp...

..nhớ 1 ai đó...

Hỏi nhỏ " t có giận dai ko ?"

Nhỏ chỉ cười.. lắc đầu rùi bảo "dai nhách.. nhưng có lần nào t với m giận nhau đâu"

Ừ, với nhỏ là thế..

Chẳng thích giận, chẳng mún giận mà cũng chẳng hay giận

nhưng đã giận là chuyện lớn

giận là ko thèm nhìn mặt nhau

giận là.. rạn vỡ.. là chia xa

...

Giận ấy cũng gần được 2 tháng rùi nhỉ, nhanh quá

2 tháng ko gặp mặt, ko nhắn tin, ko hỏi han, ko tin tức

2 tháng ko kalem, ko lang thang, ko hờn dỗi

2 tháng... nhanh mà sao cũng dài quá

Chắc đến tận bi giờ ấy cứ nghĩ nó chỉ hay giận hờn vu vơ thôi

nhưng ko phải thế đâu, ấy ko hiểu, ấy hoàn toàn ko hiểu

ấy có bít lúc đó nó cần ấy như thế nào ko ???

ấy có bít cái cảm giác khi đưa tay cố bám víu nhưng rùi lại tuột mất ???

ấy chẳng bít... ấy quay đi...

bạn làm nó tổn thương nhưng chưa bao giờ bạn bỏ rơi nó trong lúc nó cần bạn

bạn làm nó mất niềm tin nhưng chỉ 1 tn, nó sẽ ko đơn độc 1 mình

còn ấy ???

ấy ko làm nó tổn thương, ấy luôn làm nó cười nhưng... sao thế này ???

Nhiều lúc mệt mỏi... nhiều lúc mún ngã quỵ...

mún nghe ai đó gọi "con heo ú"

mún nghe ai đó kể chuyện cười dù chẳng zui tẹo nào

mún nghe ai đó chọc tức

mún nhắn tin cho ấy

nhưng... sao khó quá... nghĩ rùi lại gạt đi

cố 1 mình vượt qua

gồng mình vượt qua

làm được nhưng... miên man...





RSS   Rss là gì ?
Xem trang đầu tiênXem trang trước  1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 ... Xem trang kế tiếpXem trang cuối