chuyện gì đang diễn ra ??

JingJing

     

Lượt xem 1125

[-] Blog chọn lọc

Blog của JingJing

26-11-08
 26/11/2008 18:28   |  7 Lượt xem   |   1 Lời bình   

Ước gì....

cuộc sống dễ dàng như vậy....




20-11...
 09/11/2008 11:34   |  12 Lượt xem   |   0 Lời bình   

20.11 ....

Năm nay...có 1 sự thay đổi lớn...

....Em lên cấp 2 rồi..các thầy cô yêu quý của em.....

Nhưng em ko quên đâu.....

Ko quên công ơn....các thầy cô đã dồn hết ý chí...

Tấm lòng....để dạy cho em...~ cái gọi là..văn hay chữ tốt...

Cảm ơn các thầy cô....5 thầy cô...người nào cũng quan

trọng đối với em cả...

Cô Thủy

Cô Oanh

Cô Mai Dung

Cô Ngân

Cô Mỹ Dung

Các cô...Cô nào cũng đối xử tốt với em...nhất là cô Ngân..

Em muốn gửi lời xin lỗi đến cô...em xin lỗi...em bỏ học 1

tháng...thật sự lúc bố em....em suy sụp lắm cô àh......

mong cô thông cảm và hiểu cho em......

 

ngày mai em sẽ về trường thăm các cô.....em nhớ các cô lắm... (dù ngày nào cũng đi ngang qua trường :-s ) nhưng mà hem thấy

mặt mấy cô... thôi... cuối cũng em muốn nói là....

 

hAppY tEachEr dayz....

 

hope we hpi !




p5-Chỉ có gió mới biết điều bí mật
 18/10/2008 08:54   |  22 Lượt xem   |   0 Lời bình   

 
Cửa hàng bánh nhỏ bỗng nhộn nhịp bởi sự xuất hiện của hai chàng trai nổi tiếng.

Thật sự là nhìn Pi gần không khác gì nhiều trên T.V, anh có dáng người cao ráo, tóc dài cắt chéo. Pi vui vẻ và hay cười, anh khá thân thiện. Darrent thì trầm hơn, khác hẳn với giọng hát ngọt ngào và những bước nhảy nhịp nhàng. Mặc dù Darrent đẹp trai với những nét kỳ lạ nhưng anh lúc nào cũng cứ lạnh băng.

Ngay khi mấy đứa đang ngồi ăn thì vài cô bé chạy ra xin chữ ký Demo. Trong khi Pi thì tươi cười ký xoèn xoẹt, Darrent lại từ chối bằng ánh mắt lãnh đạm. “Như thế bảo sao không ai thích”, Khanh lè lưỡi. 

Nó ngồi đối diện với hai chàng trai trong mơ mà mồm như bị dán băng dính, chẳng bù với An - nói chuyện thật là tự nhiên đến ghen tức.

- Bây giờ hai anh đi đâu? – An hỏi.

- Không biết nữa. Chắc là về công ty chơi điện tử. Haha Pi cười vang – Cậu?

- Về nhà. Buồn ngủ quá Darrent trả lời nhạt nhẽo.

- Cũng phải. Sáng mai lên hòa âm lại bài Ice Mint.

- Ờ.

- Em tên là Khanh hả? – Pi quay sang Khanh hỏi làm nó ngạc nhiên.

- Vâng ạ.

- Anh có nghe Darren t nói về em rồi – Pi mỉm cười, trời ạ, trông anh lúc cười cứ như… thiên thần vậy, người Khanh run bắn hết cả lên. Mà Darrent nói gì về nó vậy?

- Thôi đi cậu. Tào lào quá – Darrent ngắt lời của Pi.

Chàng vệ sĩ đứng cạnh Pi đưa di động cho anh:

- Xin lỗi anh, có điện thoại của ông Minh.

- Vâng em đây – Pi bắt lấy máy – Vâng… vâng… oh thật sao! Được, chắc chắn rồi anh. Thế thì quá tuyệt… Vâng. Vâng. Bye anh.

Anh gập máy quay sang Darrent:

- Vụ Long Flash xong rồi.

- Nice! – Darrent vừa trả lời vừa hút nước.

- Anh Minh nói Long ra một điều kiện nhỏ, sẽ nói vào ngày mai lúc họp.

- Điều kiện nhỏ?

 

*

* *

Sau khi rời quán ăn với Demo. An đèo Khanh. Phố đông và vội vã. Ai cũng cố gắng tránh cơn mưa dường như chưa dứt. Những căn nhà màu xanh cuối con đường trở nên xa xăm. Khanh nhìn An thái độ dò xét, dù đang lái xe nhưng An vẫn cảm giác rõ như thế.

- Thôi thôi. Được rồi, được rồi. Từ từ tao kể này!!! Đừng có nhìn tao bằng ánh mắt nồng nàn như thế!

Sau đấy, An nhắc Khanh nhớ về chàng trai với mái tóc rối và cặp kính cận to gần phân nửa mặt, ở cùng địa chỉ, khác phường với chú Nam - chàng thanh niên khó chịu tốt bụng hai đứa nó gặp ngày đầu tiên.

- Có liên quan sao? Khanh hỏi.

- Hỏi – quá - thừa. Mày thử nhớ kỹ mặt anh ấy xem có liên tưởng đến ai không nào???

- Ahhhh!!! Từ đầu tao đã thấy nghi rồi. Không thể nào mà quen như thế được. – Khanh hét lên – Vậy Darrent là gì với chàng trai đấy hả mày???

An thắng xe lại bất ngờ làm Khanh dù ngồi cách một khoảng vẫn va mặt vào lưng nó. An thở dài.

- Anh ấy chính là Darrent! Đồ ngốc!

- Cái gì? Mày đùa tao à??? Khanh thốt lên.

Khanh đang cố tìm sự giống nhau giữa chàng trai đấy và Darrent. Dù đúng là có một cảm giác quen thuộc. Nhưng giữa một người đẹp trai bóng bẩy như Darrent và anh chàng trông có vẻ mọt sách kia chẳng có vẻ gì là một người cả.

- Thật sự là không thể nhận ra! Bình thường Darrent làm gì có mang cái kính to đùng ấy. Tóc nữa chứ… - Khanh nhăn mặt.

An từ tốn giải thích hết cho Khanh, từ việc nó giả vờ mất điện thoại để sử dụng phone của Darrent đến việc nó gọi cho dì Lam để xin lại số điện thoại đấy. Trong lần ghé công ty thiết kế sân khấu mà ông anh của An ở Sài Gòn làm việc, nó tình cờ gặp lại Demo và manager – dĩ nhiên là không phải trong bộ dạng ngái ngủ, và nghe lỏm được rằng Demo đang cần người trợ lý cho việc dàn dựng chương trình.

- Mày đừng nói là mày đăng ký và mọi người nhận ngay nhé!? Khanh ngồi dựa vào bộ salon, tay ôm con chó, nói.

- Thì thật sự là tao đăng ký. Nhưng không hoàn toàn được nhận ngay. – An ngồi xuống ghế - Mày có nhớ những lần bàn luận của tao với mày về bài “Paradise” của Demo về cách diễn không? Ừm, tao đã bê vào y chang. Và cộng với ông anh tao làm việc ở đấy, nên … Bingo!An nhún vai.

- Tao biết có gì đó uẩn khúc trong việc mày hay bận bịu ở Sài Gòn này ngay từ đầu. – Khanh bỏ con chó xuống sàn – Mà Darrent có nhận ra mày không?

- Hỏi quá thừa. Anh ý là người khá “blur” về trí nhớ, gặp xong quên ngay ý mà, nhất là khi đang trong tình trạng ngái ngủ như thế. Nhưng tao chắc chắn Darrent nhớ mày…

Ngoài trời đã bắt đầu tối từ khi nào. Thời khắc êm dịu, những đám mây đen đã dần tan hết, để lộ ra cả bầu trời lấp lánh. Khanh nhớ Hà Nội quá, nó nhìn qua cửa sổ gác mái. Nơi này gần bầu trời quá, làm những ngôi sao ngoài kia đang như sà xuống trò chuyện cùng nó chia sẻ nỗi cô đơn. Dẫu sao, sự xuất hiện của Demo khiến Khanh thấy một ngày bỗng trở nên tuyệt vời hơn bao giờ hết. Còn điều gì sẽ tiếp diễn ngày mai thì chỉ có gió mới biết điều bí mật.

*

* *

 

Sáng tinh mơ. Những ánh nắng xuyên qua ô cửa đánh thức Khanh dậy. Đã chín giờ hơn. Nó vươn vai, thấy bên cạnh một khay đồ ăn: trứng tráng, thịt nguội, bánh mì nướng, sữa tươi, dưa chuột bé xinh và một tờ giấy nhỏ. “Tao ra quán ngồi làm việc, mày dậy ăn uống xong thì gọi tao.” Khỉ thật, cái thằng bạn làm Khanh đột nhiên trở thành một công chúa lười biếng, quả thật là chẳng hiểu cái thằng này nó bị làm sao nữa! Khanh nhảy vào toilet đánh răng quấy quá như một con mèo, rồi vừa măm măm bữa sáng ngon lành mà An để lại vừa bật T.V.

Mấy con chó nhà chú Nam quanh quẩn bên nó, mắt cũng thao láo nhìn vào màn hình cứ như thể hiểu hết mớ ngôn ngữ thập cẩm trên HBO. Bản Tokyo Drift reo vang. Số dì Lam!

- Dì! Cháu nhớ dì quá dì ơi, hôm trước gọi dì mãi không được!

- Khanh à! Chúc mừng cháu nhé. Dì không nghĩ là cháu lại thay đổi nhanh thế đâu! Chúc mừng cháu!

Khanh sững lại.

- Chúc mừng gì thế ạ? Cháu chẳng hiểu gì cả.

- Cháu cứ mở cửa ra đường dạo phố chút là hiểu ngay ý mà! Thôi dì vào họp đây. Cháu lên báo xinh lắm! Bye. Muah!

Cộp. Trời ạ, những câu nói khó hiểu của dì Lam làm Khanh tò mò muốn chết. Khanh còn đang đần thối ra chưa biết làm gì để giải tỏa nỗi thắc mắc thì chuông điện thoại lại reo vang. Ngày gì mà sở điện thế này. Lần này là số chú Nam.

- Alô ạ.

- Cô công chúa đã ngủ dậy rồi đấy à. Đã xem báo chưa? Haha!

- Báo gì ạ? Xem gì ạ?

- Oh thế chưa biết sao, ảnh của cháu đã xuất hiện trên mấy chục nghìn tờ tạp chí Siêu mẫu khắp thành phố này rồi!

Lần này thì Khanh đã sặc sữa lên mũi thật! Nó lấy giấy ăn chùi rồi la lên thất thanh:

- AAAAAAAA! Chuyện gì thế chú? Ảnh nào sao cháu chẳng biết gì cả.

- Ủa, cháu không biết sao chú biết được. Con bé này kỳ lạ thật. Chú đặt báo định kỳ đó, tìm ở nhà đi.

Rồi chú Nam cười váng lên, chúc mừng mấy câu nữa rồi dập máy. Khanh cuống cuồng chạy vòng quanh nhà, nó thấy tờ tạp chí trên lò vi sóng. Khanh vồ lấy tờ báo, nó lật lật giở giở…

Quả thật, ảnh của nó được đăng đầy ba trang báo với tên bài: “Stranger”, ảnh chụp lại Khanh từ lúc nào nó không biết, một người nào đó đã bắt hết những khoảnh khắc của nó, từ lúc làm ở Ally, đến đi ăn, đi ngoài đường, ngồi sau lưng An… Như một phóng sự ảnh một ngày của sao nó thường đọc! Những bức ảnh chụp sắc nét hoặc mờ ảo, nhưng đầy rung động và tuyệt đối tự nhiên. Phản ứng đầu tiên của nó là nhìn ngay xuống tên tác giả. Photographer: Long Flash. Model: Trịnh Thiếu Khanh. Hai dòng in đậm lần nữa như cú sét vào Khanh. Long Flash? Phải chăng đây là cái tên mà hôm qua Demo đã nhắc đến. Nó thật sự không hiểu chuyện gì đã xảy ra nữa.

Cách duy nhất có vẻ sáng sủa là gọi cho An

*

* *

- Chỉ có gió mới biết điều bí mật An vừa ngó đi ngó lại tờ báo vừa bụm miệng cười.

- Trời ạ, có vụ chụp ảnh trộm người ta như vậy nữa sao!

- Còn tùy vào cái mục đích của người chụp, tao không nghĩ là tình cờ.

- Tao đến vỡ đầu vì khó hiểu mất.

- Nếu mày muốn thì tao sẽ gọi cho Demo, ít ra chúng ta cũng có thêm manh mối về cái anh chàng tên là Long kia.

- Làm ngay bây giờ đi bạn hiền – mặt Khanh trông thật thiểu não.

Trong lúc An đang nhấc máy lên gọi điện thì Khanh vừa uống cốc chanh đá vừa nhìn vào tờ báo. Quả thật những bức ảnh được chụp rất đẹp, những góc chụp tinh tế, lấy hết được những nét xinh xắn dễ thương trên gương mặt Khanh. Những bộ quần áo rất thường ngày của nó lên ảnh cũng thật lung linh.

Những khoảnh khắc gió hất tung mái tóc Khanh lên khi nó đang dựa vào vai An sau xe… Trời ạ, như vậy mà cũng chụp được sao. An quay sang ra hiệu im lặng rồi bật loud-speaker. Giọng Darrent vang lên sang sảng.

- Alo An à. Anh cũng đang định gọi cho em! Bọn anh chuyển lời chúc mừng Khanh nhé. Cô nàng lên ảnh đẹp lắm! Hoàn toàn bất ngờ đấy.

Hai đứa ngớ người ra nhìn nhau. An nói vào máy:

- Em đang định gọi cho anh hỏi về chuyện đó đây. Em tưởng anh biết.

- Biết gì?

- Biết về Long Flash?

- À ừ tất nhiên. Giới nghệ thuật trong này có ai không biết Long Flash! Nhưng tại sao Khanh lại được anh Long chụp ảnh vậy?

- Oạch, đó là lí do em gọi cho anh đấy!

- Ủa, anh cũng không biết mà!

Mắt của AnKhanh cùng tròn như cái đĩa.

Darrent tiếp lời:

- Không sao, anh Long cũng vừa họp ở đây với bên anh xong. Bọn em lên Milano restaurant nhé. Có một điều làm bọn anh vô cùng ngạc nhiên vừa diễn ra trong cuộc họp. Anh cũng chưa hiểu rõ lắm. Chúng ta sẽ cùng có thắc mắc để giải đáp…

Những ánh nắng Sài Gòn gay gắt đầy ngờ vực, chờ đợi những cơn gió thổi đến. Vì chỉ có gió mới biết điều bí mật…




p4-Cuộc vui chỉ mới bắt đầu ( chị em nè )
 18/10/2008 08:53   |  23 Lượt xem   |   0 Lời bình   

Chị quyên là chị Greencry... chị em đó ^_^
 

Giờ thì Khanh ngồi đối diện Andre. Thật sự Khanh cũng chưa hiểu lắm về việc hứng chí nhấn phím từ chối cuộc gọi và nhắn lại cho An cái SMS ngắn cũn của nó khi nãy: "Tao đang có việc, đừng lo!” – để giờ ngồi ăn ở đây là vì cái gì. Nhưng điều chắc chắn là những câu nói của Andre cứ xoay vòng trong đầu Khanh. Khác với dì Lam, cách Andre giải quyết vấn đề khá đơn giản và khúc chiết. Dù chưa đến mức khiến nó thay đổi hoàn toàn tư tưởng, nhưng cũng một phần nào đó giúp Khanh có cái nhìn bớt khắt khe hơn. Nhưng hiện tại, câu trả lời vẫn là không. Khanh thấy việc thích xem đá bóng và muốn trở thành cầu thủ vẫn là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Khung cảnh tuyệt hảo cho bữa ăn tối. Những ô cửa to nhỏ, sáng lên trong ánh đèn vàng ấm cúng. Không gian yên tĩnh đầy cổ điển với bếp lò sưởi đặt gần lối đi lát gạch tím. Andre tỏ ra thích thú với việc trời mưa làm nhà hàng Biển thưa khách.

- Lâu lắm anh mới có thể ăn mà chẳng ai để ý. – Andre nói.

Khanh không thể phủ nhận Andre có một sức hút tự nhiên khiến những người đối diện cứ phải giữ ánh mắt của mình vào anh. Khanh không là ngoại lệ. Chàng trai này thoáng làm Khanh có cảm giác Lọ Lem và Hoàng Tử. Cái mà chỉ có những giấc mơ về Demo mới có thể đem lại trước đây.

- Em đừng nhìn mãi thế – Andre n ói – Ăn nhanh nhé, anh chỉ còn 30 phút nữa thôi.

- Vâng. Chút nữa anh có việc gì à?

- 8 giờ anh phải có mặt tại để trang điểm cho Uyên Lan trong một show diễn.

Siêu mẫu Uyên Lan - Khanh có biết. Andre im lặng. Như chợt nhớ một vấn đề gì đó.

- Em có muốn đi theo không? – Andre tiếp tục – Cũng là một dịp để em được nhìn thấy nhiều điều mới.

Đến phiên Khanh giữ im lặng. Từ khi Andre xuất hiện, những suy nghĩ của Khanh cứ bị lung lay từng chút một. Khanh chun mũi. Thay vì nói điều gì đó, Andre nhìn bâng quơ loanh quanh. Khanh nhẹ nhàng hít sâu vào một hơi dài. Rõ ràng là mọi thứ gây cho Khanh tò mò.

- Em đồng ý, em cũng muốn xem – Khanh mỉm cười.

*

* *

Một cô gái như Khanh đi cạnh Andre hẳn là một chuyện lớn đáng chú ý. Khanh bất giác nhận ra, xung quanh hậu trường, mọi người đều ngoái nhìn nó. Andre giữ nguyên gương mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào của mình, mặc dù anh đi đến đâu mọi người cũng cúi chào. Nhiều người mẫu xinh xắn bước rất nhanh trong cánh gà hoặc đang trang điểm cũng hướng ánh mắt về phía Khanh. Nó thấy rằng, không phải cứ sải chân ra sàn diễn sau cùng thì mới được chú ý, riêng việc đi với một người được mệnh danh “Mắt quỷ” như Andre đã có vẻ rất thu hút rồi. Andre đề nghị nó đi loanh quanh trong lúc anh làm việc. Anh tin nghề người mẫu sẽ tự dẫn dắt Khanh đến một quyết định cho chính bản thân nó.

- Bạn là người mới của Andre?

Khanh xoay qua phía giọng nói. Một cô gái trạc tuổi cùng, khuôn mặt nhỏ nhắn, dễ thương đang nhìn chăm chú một cách tò mò vào nó.

- Không. Chỉ là bạn. – Khanh đáp.

- Thế thì đó càng là một điều ngạc nhiên. – cô gái gật gù – Bạn tên là gì?

- Khanh. Thiếu Khanh.

- Quyên đứng đó làm gì, đi thay đồ ngay đi! Em còn năm phút. Số 3 bên trái.

Một người trông có vẻ là phụ trách quần áo la lên khi thấy Quyên, trước khi Khanh cảm giác khó chịu với cách nhìn chăm chăm của cô gái lạ lẫm với nó.

- Tôi là Đỗ Hoàng Quyên. Nhớ đấy! – Quyên xoay lại nói trong lúc chạy cuống cuồng vào phòng thay đồ.

Khanh không hề biết, sau này Quyên sẽ trở thành một người gây ra nhiều biến cố trong cuộc sống của nó…

Mọi thứ bên ngoài gọn ghẽ và có chủ đích bao nhiêu, thì phía sau cánh gà lại càng hối hả và bộn bừa khác hẳn. Có những người mẫu vài giây trước vừa vội vã thay quần áo ngay khi vừa giật nó khỏi tay người phụ việc của mình, thì vài giây sau gương mặt đã lạnh lùng sải chân ra sàn. Những lời chỉ đạo ngắn gọn. Những gương mặt gấp gáp. Những bộ quần áo đẹp đẽ vắt hờ hững trên giá…

Andre đứng khuất trong phòng trang điểm. Đôi tay anh như múa lên với những dụng cụ làm mặt, toàn bộ những người xung quanh bị cuốn theo bàn tay của Mắt quỷ. Một thoáng, khi Khanh đang sững sờ trước những động tác uyển chuyển ấy, Andre quay ra nhìn nó. Đôi mắt liner đen ánh lên đầy ẩn ý. Anh quay lại phía siêu mẫu Uyên Lan, đưa tay ra phía trước vuốt qua gương mặt của cô, rồi hai tay vỗ vào nhau. Khoảnh khắc, Khanh thấy như có một chút bụi kim tuyến sáng rơi ra từ tay anh. Uyên Lan đứng bật dậy, khuôn mặt vừa lạnh lẽo vừa đầy sức sống, mái tóc bắt chéo tuyệt hảo cùng những chiếc ghim cài sáng màu tôn lên vẻ quý phái, ngay lập tức hai người bên cạnh đưa cô vào phòng thay đồ. Một phút sau, Uyên Lan bước ra sân khấu trong bộ váy trắng được cắt xẻ khéo léo trên những đường viền xanh thẫm ở eo. Những bước đi cắt chuyên nghiệp. Ánh sáng của máy ảnh bật lên không ngừng, chói lóa. Thứ ánh sáng như thu hút hàng trăm nghìn con thiêu thân lao vào…

Trong bóng tối, Khanh đứng sững lại trước tất cả những thứ như phép thuật vừa xảy ra. Andre đặt tay lên vai cô, bình thản:

- Hãy nhìn kỹ sức hút của một siêu mẫu, đó có thể sẽ là tương lai của em. Còn bây giờ cứ thưởng thức show diễn. Cuộc vui mới chỉ bắt đầu…

*

* *

- Hôm nay cảm ơn anh. – Khanh nói trong lúc đóng cửa xe.

- Không gì cả.Andre nháy mắt. – Chỉ cần nhớ gọi cho anh khi muốn hỏi bất cứ gì. Ngủ ngon.

Khanh mỉm cười gật đầu. Đứng trong thang máy, những thứ của buổi tối hôm nay cứ lẩn quẩn trong Khanh. Bất giác nó lắc mạnh đầu, lẩm bẩm:” Nghĩ ngợi làm gì cho mệt…”

An ngồi ì ở sofa mãi mê xem tivi khi Khanh mở cửa vào.

- Mày đi đâu giờ mới về vậy?An hỏi.

- Muốn nghe à?Khanh trêu bạn.

- Hỏi – quá - thừa. Mày thèm chết hả? An gõ chiếc điều khiển vào đầu bạn thốt lên.

Chú Nam hôm nay ở lại công ty không về nhà. Ngân và mấy con chó đã đi ngủ. Chỉ có AnKhanh ở phòng khách mải mê với câu chuyện về “mắt quỷ” và chuyến đi buổi tối hôm nay của Khanh.

- Mày thích Andre à?An chốt lại.

- Không!!! Mày chập vài cái mạch trong đầu à? Chuyện chẳng liên quan Khanh giật cái điều khiển gõ lại vào đầu An.

- Ui da. Biết được đấy, những thứ không liên quan mới đáng ngờ – An nhăn mặt – Thế thì bây giờ mày đã thích làm người mẫu rồi đấy hả?

Khanh im lặng. Đầu óc nó bây giờ trống không. Mọi thứ hơi nhanh quá với nó. Cũng có lẽ là Khanh đang chờ một lý do lớn hơn để có thể đưa ra quyết định chính xác. Nó nhớ dì Lam quá, nhấc máy gọi dì thì máy dì bận. Con người cứ bận rộn suốt thôi, sao mà dì giống bố nó thế không biết. Máy bố chẳng bao giờ liên lạc được. Chẳng biết bố còn nhớ có đứa con này không nữa. Bất giác Khanh chợt nhỏ một giọt nước mắt trong bóng tối vì cô đơn thoáng chốc. Ngòai cửa sổ, những vì sao cũng đã bắt đầu thức giấc…

*

* *

Ngày thứ tư ở Sài Gòn lại là một ngày mưa, không to nhưng rả rích. Dù thế, hôm nay tiệm café của chú Hoàng vẫn đông khách lạ lùng. May là An đến phụ, chứ nếu không, cái đầu mất hồn của nó xem như chẳng có người trông chừng. Khanh không hiểu tại sao Andre lại khiến nó suy nghĩ đến thế. Dì Lam tuy cũng rất muốn nó vào con đường người mẫu, nhưng lời lẽ lại thiên về ép buộc. Vì thế có lẽ Andre chính là người đầu tiên trò chuyện nghiêm túc với nó về vấn đề này…

- Hết giờ rồi, đi ăn thôi!An vỗ vào vai Khanh - Ở đó mà mơ với mộng.

Khanh giật bắn người, xoay qua lầm bầm chửi rủa thằng bạn thân bỗng dưng cắt ngang suy nghĩ của mình. Trời mưa thưa thớt, những giọt nước thỉnh thoảng vẫn chạm vào Khanh, bất chấp việc nó cố gắng nép vào người An.Từng hàng cây đẫm nước rung lên trong gió.

- Mày… - Khanh buột miệng. - … Mày nghĩ sao?

- Nghĩ cái gì sao, tự dưng hỏi thế?

- Nghĩ… người mẫu ý. Mày nghĩ nghề người mẫu sao?

- Chẳng nghĩ gì cả. Chỉ là tao luôn ủng hộ những gì mày làm. Vậy thôi!An chẳng suy nghĩ mà đáp.

“Ừ, ai mà không biết lúc nào mày cũng ủng hộ tao. Quan trọng là tao có muốn nó không kìa…”Khanh lầm bầm trong miệng, cố tình để An không nghe được.

An dừng xe lại. Mùi bánh mì từ Tous Les Jours làm Khanh chợt nhớ rằng bụng nó đang đói cồn cào. An ra hiệu Khanh cứ lên lầu trước, còn nó sẽ mua bánh mì và nước sau khi gửi xe. Những ý nghĩ miên man cứ xoay vòng như merry-go-round trong đầu Khanh. Cho đến khi bất giác nó nhận ra tất cả mọi người đang to nhỏ với nhau rất rộn rã. Thậm chí còn hơn tối hôm qua lúc nó đứng cạnh Andre trong hậu trường. Ngước mắt về phía gây chú ý cho mọi người. Khanh đứng sững lại, nó có cảm giác như điều hoang đường nhất đang xãy ra trước mắt mình. Demo! Sự thật rõ ràng là Demo đang ở rất gần Khanh ! Dù không phải là khoảng cách một cái với tay.

Nhưng mà … rõ ràng là rất rất rất gần, chỉ ở ngay trước mặt nó. Andre và những chuyện xảy ra vài hôm nay làm nó bỏ quên Demo và kế hoạch xem liveshow của hai đứa. Dù trước mắt Khanh bấy giờ, Pi của nó ở ngoài có vẻ gầy một tí và Darrent còn gây cho nó cảm giác rất quen thuộc. Bên cạnh là hai chàng trai cao lớn mặc sơ mi đen. Er, security! Cũng phải thôi, Demo ra ngoài chắc phải như vậy. Khanh lại bỗng thấy cái khoảng cách giữa nó và Demo vẫn xa lắm…
Đột nhiên, Khanh cảm thấy Darrent đang nhìn về phía nó? Khanh đỏ mặt, nó vừa lúng túng vừa sướng ngầm. Rồi Khanh chợt nhận ra ánh mắt anh đang nhìn về phía sau nó. Xoay người nhìn về phía cầu thang, An đang cười tươi vẫy tay chào. Bất giác Khanh lại đứng lặng như trời trồng khi nhận ra hướng An nhìn là bàn Demo ngồi. Chưa kịp định hình với mọi thứ rối tung lên, thì An đã nắm tay nó bước về phía Demo. Khanh kéo An lùi lại như muốn hỏi thằng bạn thân một lời giải thích trọn vẹn.

An nháy mắt với nó:

- Cứ ngồi xuống đi đã! Cuộc vui mới chỉ bắt đầu…




P3-: Mắt quỷ
 18/10/2008 08:52   |  18 Lượt xem   |   0 Lời bình   

 

Những buổi sáng tiếp theo ở Sài Gòn đều có vẻ giống nhau. KhanhAn đã bắt đầu thuộc được đường từ nhà chú Nam đi lại quán. Vì ông đang bận tíu tít với những cuộc họp liên tiếp nhau, nên hai đứa được thừa hưởng chiếc Vespa với điều kiện chăm sóc nó cẩn thận. Nội thất căn nhà cũng đã hết làm tụi nó buồn cười. Những con chó kiểng đáng yêu trong nhà đã thôi quá trình ‘làm quen’ với hai đứa. Nói chung tụi nó đã quen với mọi thứ và ngược lại.

Khanh đi làm ngay từ ngày tiếp theo. An thì chỉ đến phụ những ngày rảnh. Nó bảo rằng có vài việc riêng cần giải quyết. Suy cho cùng, Khanh biết An vào Sài Gòn cả mùa hè cũng chỉ vì nó. Thật tình An cũng chẳng mê mệt Demo như Khanh. Cũng chẳng phải kiếm tiền làm gì. Nhưng chiều ý và bảo vệ Khanh thì An cứ làm như đó là bổn phận của nó vậy.

- Không phải người yêu. – An lắc đầu mỉm cười đầy ẩn ý.

- Không phải người yêu thì cần gì bám theo Khanh như hình với bóng? - Một chị nhân viên trong tiệm trêu.

- Thì là người… thương cũng được vậy.

An nhướng mắt, xoay qua Khanh. Tụi nó úp mở khiến các nhân viên cứ đinh ninh chắc nịch An phải là “gì đó” của Khanh. Mọi người ở Hà Nội trừ dì Lam cũng luôn thắc mắc như thế. Khanh chỉ giả vờ cười cho thêm tính hấp dẫn vào câu chuyện. Với nó, An chỉ là đứa anh trai thân thiết. Đôi khi, thế là đủ.

*

* *

Ngày thứ ba xa Hà Nội, trời cuối tuần hanh nóng như lò thiêu. Hôm nay An không đến quán. Thời tiết thất thường, cũng không là cuối tuần nên chỉ vài ba người khách. Khanh để ý đến anh chàng mặc gile ngồi ở góc tiệm.

Từ ngày đầu đã thấy anh ta. Vẫn chiếc áo khoác và laptop trước mặt. Khanh vẫn có cảm giác là đã thấy qua chàng thanh niên này. Cảm giác rất quen thuộc. Bất giác giật mình khi chạm phải ánh mắt chàng trai bí ẩn. Bị phát hiện. Khanh lúng túng nhưng cố tỏ ra chỉ là vô tình.

Nó hướng mắt ra phía cửa. Một người đàn ông bước vào, thu hút mọi ánh mắt của cả quán. Ăn mặc lịch sự, có phần hơi cầu kỳ nhưng lại toát lên vẻ chuyên nghiệp và khiếu thẩm mĩ kỳ lạ.

Khanh nhận ra đó là Andre, chuyên viên trang điểm nổi tiếng nhất nhì Việt Nam, một phần vì xung quanh cô, những nhân viên khác đang xầm xì: “ Andre kìa…”. Anh nổi lên vài năm gần đây như một trong những người có bàn tay phù thủy, hóa phép đưa rất nhiều cô gái thành thiên thần. Và cũng có tiếng là nhân vật tìm ra nhiều người mẫu trẻ. Trong giới casting, Andre có biệt danh là “Mắt quỷ”, một phần vì khả năng nhìn người đáng kinh ngạc, phần vì khi biểu diễn ở những show thời trang, anh hay liner viền mắt thành những đường dài kỳ quặc. Dáng người thanh mảnh, gương mặt dễ nhìn.

Andre đảo mắt nhìn quanh quán, có vẻ như có hẹn với ai đó. Anh ngồi xuống một bàn gần cửa sổ, có vẻ như đang chờ ai đó. Khu vực Andre ngồi thuộc “vùng” của Khanh, nên mặc dù có chút gượng gạo, nó vẫn phải ra chỗ người khách đặc biệt.
Andre hỏi mà không ngước lên:

- Anh Hoàng có đây không em?

- Dạ không ạ - Khanh trả lời gọn lỏn, không thêm thông tin gì.

Có lẽ ngạc nhiên bởi giọng nói Hà Nội giữa Sài Thành, Andre ngẩng mặt lên nhìn Khanh.

Nó thoáng bối rối, quả thật Andre có đôi mắt rất kỳ lạ, sâu và xanh biếc. Khanh quay về hướng khác khi mặt nó đang đỏ rần lên. Andre vừa giở quyển thực đơn vừa nói:

- Em là nhân viên mới ở đây à?

- Em mới làm hôm qua. - Khanh tỏ ra ngạc nhiên .

- Em có khuôn mặt rất cá tính và dáng người tuyệt vời để làm người mẫu.

Trời ạ, Khanh thật sự bối rối. Không phải lần đầu tiên nghe điều này, nhưng cách nói thẳng thừng và ánh nhìn không chút che giấu của Andre khiến Khanh đông cứng lại. Nó hít một hơi, mỉm cười:

- Em nghe thế nhiều lắm rồi ạ!

Khanh hy vọng Andre hiểu là nó đang đùa, nhưng anh vẫn tiếp tục nhìn thẳng vào cô như để… phân tích từng nét trên gương mặt của nó. Khanh lúng túng:

- Anh dùng gì ạ?

Andre dừng việc nhìn Khanh, anh ngồi xoay người lại phía cửa sổ, nói nhanh:

- Latte không đá không đường.

- Vâng.

“Con người quái quỷ thích uống thứ đồ quỷ quái!” Khanh tự nhủ trong lúc vào bar đưa giấy. Trong góc tiệm, chàng trai lạ mặt ngồi lẳng lặng quan sát cả hai, thoáng tỏ ra bất ngờ với ‘vị khách không mời’ Andre.
*

* *

Chiều Sài Gòn ảm đạm bất ngờ khi cơn mưa ập xuống bất chợt. Từng áng mây sẫm xanh như cảnh báo trước một cơn mưa dài. Con đường trở nên chậm rãi như đón từng hạt mưa rớt xuống từ trên cao. Khung cảnh y hệt một bộ truyện tranh. Khanh rời quán trước buổi tối, khi hết ca, đứng trước cửa quán, bị tắc bởi cơn mưa to, băn khoăn không biết đi đâu. Sài Gòn bắt đầu buổi tối một cách chậm rãi, những quán căng bạt và sáng lên những ánh đèn vàng vọt yếu ớt. Khi nó định nhấc máy gọi điện cho An với hy vọng mỏng manh cơn mưa tắt nhanh, thì một chiếc ô tô màu xám đỗ trước mặt, Andre hạ cửa kính, nói vọng ra:

- Em muốn đi nhờ không?
Khanh thoáng bất ngờ:

- Không, cảm ơn anh, bạn em đến đón.

- Không cần lo ngại anh, anh không ăn thịt. Anh chỉ muốn nói chuyện với em một chút.

Khanh khịt mũi:

- Nếu về chuyện mẫu thì có lẽ không cần đâu anh, em thực sự không có hứng thú.

Andre nhún vai:

- Cũng chưa biết được, đôi khi người ta không biết người ta thực sự cần điều gì đó cho đến khi điều đó đến. Quyền quyết định tất nhiên vẫn ở em. Nếu em tự tin mình không bị lay chuyển thì một cuộc nói chuyện cũng chẳng mất gì.

Lúng túng nhìn Andre, sự thật, nó chẳng biết làm thế nào trước cơn mưa đang ngày một to hơn, và Andre nói cũng đúng.

Khi nó vẫn đang bối rối đạp tành tạch xuống nước, thì Andre lại tiếp lời:

- Trời đang mưa to hơn đó, anh cũng đang đói, nếu không ngại tôi sẽ mời em ăn tối, có thể gọi bạn em đến cùng, rồi đưa em về sau.

Khanh nhắm mắt, nghiến răng bước lên xe, đôi khi nó muốn làm theo cảm tính, không hiểu sao nó cảm thấy Andre không phải là người xấu. Chiếc Mescerdes E240 đi chậm chậm về phía mưa . Andre lái xe một tay, tay kia anh dựa vào thành cửa xe.

Mặc dù mưa nhưng anh mở cửa sổ xe phía anh. Im lặng. Bây giờ Khanh mới có dịp nhìn kỹ vào chàng trai kỳ quặc này. Thật sự là trông anh trẻ hơn quá nhiều so với tuổi. Mái tóc màu hung để hơi rối, đôi mắt xanh. Mũi thẳng và cao, khoe môi hơi trĩu xuống im lìm… Những nét đơn giản và đẹp. Andre bất chợt quay sang:

- Tại sao em lại không thích nghề mẫu?

Khanh im lặng, câu hỏi đơn giản lại đột nhiên làm nó bối rối. Chút sau, Khanh trả lời:

- Em không biết. Chỉ vì em cảm thấy đó không phải là một nghề mang nhiều tính sáng tạo, có cái gì đó đơn giản và… nhàm chán…- Khanh ngừng lại, thăm dò phản ứng của Andre.

Andre bắt được ý nó, khoát tay:

- Em cứ nói tiếp đi.

- … Và em cũng không muốn mình làm một nghề chỉ có đứng tạo dáng để chụp ảnh hoặc đi đi lại lại trên sân khấu. Em muốn làm những thứ nhiều thử thách hơn…

Andre vẫn lái chầm chậm, một chút sau. Andre châm một điếu thuốc, ánh lửa Zippo bừng lên giữa bóng tối:

- Thì ra vậy. Em có suy nghĩ như hầu hết những người không biết về nghề này, cũng không trách được. Nó giống như khi em xem một trận bóng đá, em la hét: “Sút đi sút đi! Trời ạ, như vậy mà cũng sút ra ngoài được không hiểu cầu thủ đá bóng hay xạ thủ bắn chim nữa!”. Nhưng khi bước vào sân thật sự chạm vào quả bóng, thật sự đứng giữa một khoảng không được bao quanh bởi cả nghìn ánh mắt, những âm thanh hỗn loạn, đứng giữa ánh sáng và cả trăm máy quay, em mới biết để sút được trái bóng đó trúng đích khó đến như thế nào.

Cách so sánh kỳ cục xác đáng của Andre làm Khanh im lặng, tuy nhiên Khanh không dễ đầu hàng. Nó khụt khịt:

- Tuy thế, anh có công nhận rằng đó là thứ nghề không có nhiều sáng tạo, những tư thế lặp đi lặp lại, những kiểu cười một trăm như một?

- Điều đó còn tùy thuộc vào khả năng đột biến của chính người mẫu, bắt được cái tuyệt của bộ quần áo mình mang lên người, thổi cho nó một linh hồn và sức sống mới. Vì thế trong nghề mẫu có những gương mặt nổi lên như sao sáng rồi tắt lịm, do có cái đẹp mà không có cái tim. Lại có những người chỉ bước lên sàn catwalk một lần mà tên tuổi mãi được nhắc đến. Đó là đẳng cấp của một siêu mẫu.

Khanh thoáng choáng váng trước đoạn nói của Andre. Nó ấp úng, phần trong nó đã hoàn toàn yếu lý, phần trong nó vẫn không chịu công nhận.

Andre dừng xe trước đèn đỏ, mỉm cười, đây là lần đầu tiên Khanh thấy Andre cười:

- Không phải cố gắng, đương nhiên rằng em không thể tranh cãi với anh về chủ đề này, bởi anh là dân trong nghề, như thế cuộc tranh luận không công bằng. Chỉ muốn nói với em, anh có đôi mắt nhìn người, và khi nhìn thấy em, anh chắc chắn em sẽ rất tuyệt nếu bước vào con đường này.. Thử đi. Đôi khi, phép thử mang lại những kết quả có thể đúng hoặc sai, nhưng cần thiết để tìm ra chính mình.

Khanh lặng lẽ như nuốt từng lời của Andre.

- Tất nhiên, sự lựa chọn là ở em. Em có thể nghĩ về điều đó sau. Còn bây giờ thì ăn đã. Anh không còn nhiều thời gian.

Sài Gòn chợt rung rinh lên những ánh đèn rực rỡ. Nó thoáng quên đi Demo, nó thoáng quên đi Hà Nội, nó thoáng quên mất những dự định. Khanh nhìn thẳng vào mắt Andre, đôi mắt sâu thẳm như biển cả. Chợt ngay khi ấy, tiếng chuông điện thoại như đánh thức Khanh, làm nó giật mình. Số của An hiện lên.





RSS   Rss là gì ?
Xem trang đầu tiênXem trang trước  1 | 2 Xem trang kế tiếpXem trang cuối