†† ๑۩۞۩๑ Đại Gia ¯¶¯ộç ...¯¶¯hiên §ứ Vô ¯¶¯ình ( ¯¶¯ộc ¯¶¯rưởng ) No.1, Nhóc là wormed:P ๑۩۞۩๑ ††

Blog của ♥.Nhøc♠Wørm♥

Cảm ơn và xin lỗi
 28/11/2008 19:51   |  59 Lượt xem   |   18 Lời bình   

Cảm ơn và xin lỗi

Sài Gòn bắt đầu chuyển lạnh. Cái lạnh đầu đông như thổi thêm luồng gió mới, mọi nguời lại náo nức đón một mùa Noel nữa lại về... Đường phố tràn ngập những dòng người chen chúc nhau mua sắm cho Noel sắp tới, tôi chợt nhận ra mình thật sự bơ vơ giữa dòng đời xuôi ngược ấy...

Cảm ơn bạn sau những mệt mỏi đời thường lại nhớ đến tôi, từ nơi xa gọi về chỉ để nghe giọng nói. Thời gian trôi đi thời gian nào có đợi, 10 năm trời sao bạn mãi băn khoăn?

WorM
(Viết cho... a^Y")

Cảm ơn bạn về những điều đã dành riêng tôi, và lặng thầm gửi gắm qua ánh mắt. Tôi đâu phải cô bé ngây ngô mà không hiểu, nhưng trái tim mà, trái tim đâu có lỗi khi hai nhịp nhỡ nhàng mãi cách xa.

Cảm ơn bạn đã bảo tôi vẫn như xưa, cả giọng nói cả tiếng cười vẫn thế, để tôi biết rằng sau những năm dài bươn bả, mình vẫn còn chút gì đó của cô bé ngày xưa!

Cảm ơn về những điều tốt đẹp, những gì đã qua. Cảm ơn về tất cả. Nhưng xin đừng dõi theo tôi mãi thế, tôi vui sướng khổ đau, tôi thành công tôi thất bại, tôi lẻ loi đi về một bóng, hay tôi bên ai hạnh phúc trọn vẹn không... là tôi chọn, tôi cam tâm tình nguyện.

Và...

Xin lỗi bạn, khi tôi biết mình lạnh lùng hờ hững, không gặp mặt, không nhắn tin, không trả lời điện thoại, để bạn nghe khắc khoải tiếng nhạc chờ.

Bạn bảo rằng chỉ muốn nói một câu, nghe máy đi và là lần duy nhất. Điện thoại vô tình hay tôi hữu ý, muốn bạn dành điều đó cho người con gái bên bạn chặng đường đi.

Con gái mà, tôi cũng muốn nghe, những lời yêu thương, những câu tình cảm. Nhưng bạn à, phải chăng tôi cố chấp, chỉ muốn cảm nhận và nghe lời của ai đó mà thôi.

Xin lỗi bạn tôi không thể ở bên, để sẻ chia những nốt trầm, những buồn vui hạnh phúc. Nhưng tôi biết, sẽ có người con gái đến bên, và tình nguyện theo bạn đến chân trời góc bể. Và khi ấy hãy nhớ rằng tôi nhắn nhủ, chúc hai bạn thành đôi.

Kìa nắng mới lên!




Cảm xúc mùa thi
 26/11/2008 09:50   |  577 Lượt xem   |   40 Lời bình   

       Trời trở lạnh rồi. Hôm qua đọc báo, xem mấy bức ảnh chợt ngưng lại và giật mình khi thấy những cánh chim bay về phương Nam tránh rét.

 

Vậy là một mùa đông nữa lại về. Với mình, những ngày tháng cuối năm bao giờ cũng đặc biệt và đáng nhớ. Đó là cái rét căm căm, là một mùa thi nữa lại về. Sinh viên là vậy. Mỗi năm học trôi qua đều đánh dấu bằng hai mùa thi. Mà mỗi mùa lại trái ngược nhau. Đó là cái nắng nóng cháy rực và cái lạnh tê tái. Bình thường học giả, thi thật nhưng đến mùa thi lại cuống quýt. Trời thử lòng người đây.

 

Những ngày tháng thênh thang đã qua, nhường lại cho những ngày tháng ôn thi cuối kì. Đến kì thi không khỏi lo lắng nhưng lại hồ hởi và mong mỏi. Mong mỏi mỗi khi kết thúc kì thi là dịp nghỉ hè, nghỉ Tết. Là cảm giác Tết về còn rạo rực từ mùa Noel, là những buổi sáng đến lớp đám con gái tụ tập đan len gửi gắm yêu thương.

 

Mình không biết đan len và vì cũng chẳng cần thiết để làm quà cho ai đó. Những đứa khác có người yêu thì hí hoáy suốt ngày. Kể cũng hay, vì đó là cái dấu mốc làm người ta hướng tới một sự sum vầy.

 

Thời gian trôi vùn vụt. Từ thứ sáu chưa ra khỏi nhà, sang thứ ba ra đường đã thấy mùa đông về. Nhìn dòng người đông đúc với những khăn, mũ, áo phao, những vòng tay ấm lại thấy chạnh lòng. Có đôi khi, cảm giác thấy mình mạnh mẽ lắm. Nhưng những khi chới với giữa dòng nước lụt lại thấy mình nhỏ bé và chênh vênh. Ừ, vì mình cũng chỉ là một đứa con gái. Có lẽ vậy nên mình cần hay đôi lúc cần một điểm tựa.

Tháng ngày thênh thang, lòng cũng thênh thang. Một chút thay đổi và lại thênh thang. Gần đây, có nhiều chuyện quá. Em họ buồn, chị áp lực, mình và anh ít nói chuyện. Cũng hơn hai tháng rồi chưa về nhà. Có nghĩa hơn hai tháng chưa gặp bố. Tuy ngày nào cũng nói chuyện điện thoại nhưng vẫn thấy thiếu thiếu cái gì đó.

 

Gần hai tuần, mọi sự thay đổi chóng mặt. Và năm ngày, tĩnh lặng! Phải chăng là thời gian để xem xét, nghĩ ngợi? Vì bận bịu hoặc để thích ứng với một môi trường mới. Mình thì có thói quen mới, có nhịp sống khác đi. Có thể tốt hơn, có thể không tốt. Có thể đúng và cũng có thể sai. Nhưng vẫn phải cố gắng, cố gắng vì tất cả.

 

Sáng đi học, ra ghế đá ngồi sưởi nắng với mấy đứa. Chuyện trò, bàn luận. Ừ, vô tư nhưng lẩn khuất là ánh mắt bạn hơi buồn, tớ hiểu. Là những trăn trở, những điều khó nói, khó nghĩ. Là sự mất mát tình thương yêu từ những người yêu quý nhất. "Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh". Thì thôi bạn ơi! Cố gắng lên nhé. Tớ không nói nhưng chúng ta cùng cố gắng nhé.

 

Mỗi người sẽ tìm thấy hạnh phúc đích thực cho riêng mình. Hạnh phúc ấy có thể đã, đang và sẽ đến. Chờ nhé, sắp gõ cửa rồi. Hãy vui lên, để sống, để học, để đan dệt yêu thương.Vui lên vì mùa thi sắp về. Nhanh còn chào đón Noel, đón năm mới và niềm vui, niềm hạnh phúc trọn vẹn.

 




Đứa bé không được chào đời ......[Buồn quá ]
 22/11/2008 13:15   |  107 Lượt xem   |   23 Lời bình   



Hình ảnh đứa bé... đỏ hỏn vậy... đầu mang nhiều vết bầm tím do bị kẹp gắp... Liệu... những người trẻ như bạn... như P... có suy nghĩ gì. Có thấy xót thương... có hiểu... về những nỗi đau... của một đứa bé... không được chào đời?

ý định đó thì cân nhắc từ bỏ, để cho các bạn trai ý thức được hành động của mình...


Nghĩa trang Đồng Nhi Pléiku
Tết Trung Thu Đinh Hợi (25/9/2007)


THƯ GỬI MẸ


Kính thưa Mẹ!

Mặc dù con không biết mẹ là ai, vì con chưa một lần được thấy mặt mẹ! Nhưng con vẫn gọi người đã cưu mang con trong dạ một thời, là mẹ. Bởi, cho dù là con vật, nó cũng có mẹ, có con!

Nhưng, từ xưa đến nay, không có con vật mẹ nào quyết định giết con mình, không cho nó được chào đời. Còn mẹ, mẹ đã cưu mang con đến 7-8 tháng mà còn quyết định mướn người giết con!

Từ khi biết mẹ toan tính phá thai, khi đó con được khoảng 3-4 tháng. Biết mình sắp bị giết, con lo sợ lắm, con đau buồn lắm, luôn khóc than cho số phận suốt ... mấy tháng trời!

Con muốn gào thét thật lớn, van xin thật to: "Mẹ ơi ! Mẹ nỡ lòng nào giết con, đứa con bé bỏng đang lớn dần lên trong dạ mẹ. Đứa con có trái tim cùng nhịp đập với trái tim mẹ! Máu mẹ đang chảy vào cơ thể con để nuôi con sống! Sao mẹ lại định giết con? Mẹ đừng giết con tội nghiệp! Con tội tình gì mẹ ơi! Con chắp hai tay, lạy mẹ trăm ngàn lạy, xin mẹ để cho con được sinh ra, được sống, được làm người.Con quyết suốt đời yêu thương và đáp đền ơn mẹ!"

Nhưng chưa biết nói làm sao con nói được! Con vô phương, yếu ớt, bất lực, lo sợ từng ngày, từng phút... cho đến ngày Tết trẻ con được vui chơi dưới ánh trăng rằm, thì mẹ đã quyết định mang con đến "Lò sát sinh Thai Nhi"!

Thế là hết! Người ta giết con trong dạ mẹ - một cách lạnh lùng!... không chút xót xa!... không tí thương tiếc! - Như một " đồ tể" lành nghề - chuyên giết thai nhi như giết súc vật!.Xong việc, họ đã khoan khoái nhận tiền công, như người làm thuê giết mổ heo, chó, gà, vịt, trâu bò...!

Ôi! Đối với con vật, có đôi lúc, người ta còn động lòng trắc ẩn khi: cắt cổ một con gà, đập chết một con chó, mổ thịt một con bò đã nuôi lâu ngày! Còn con, là con người, sao không được như thế?! Mạng sống của con không bằng mạng sống của con bò, con chó, con gà...ư?

Khi giết rồi, lôi xác con ra không được, vì con đã quá lớn! Nên họ dùng một cái kềm, có 4 cái mấu nhọn, đưa vào tử cung của mẹ - người giết con - một cách chuyên nghiệp, đã lựa thế cho mấu vào đầu con, một bên 2 mấu... siết thật chặt, móc thật sâu...óc não con vọt ra, trắng hếu, nhầy nhụa... họ mới kéo con ra được!!!

Con đã chết rồi, không còn cảm giác gì. Nhưng, chắc lúc đó mẹ đau đớn khủng khiếp lắm? Chắc mẹ oằn người lên, hai tay níu chặt mép bàn sinh, rên rỉ, mặt mẹ tím tái, hai dòng lệ trào tuôn, thân thể mẹ ướt sủng mồ hôi và cả máu nữa!? Làm sao mẹ quên được cái giờ phút hãi hùng ấy, mặc dù đến nay đã 3 năm rồi?

Sau đó mẹ lai thuê người đem xác con đi chôn. Khi đem đến Nghĩa Trang Đồng Nhi Pléiku, họ đâu có chôn, mà trao cho người khác chôn con ! (Lại một loại lương tâm bán rẻ hơn lương thực!)

Nhờ lòng từ bi của nhóm người đi viếng Nghĩa Trang Đồng Nhi dịp Tết Trung Thu năm ấy, họ đã mua quách về tẩn liệm, chôn con và xây mộ đẹp lắm! Trên mộ con được ghi: "Cháu Trung Thu - Pleiku"

Ngày Trung Thu năm 2004, cũng có một thai nhi bị giết chết. Con còn nhớ rất rõ - nhìn khiếp lắm mẹ ơi! - Bạn ấy bị cắt nát, bỏ trong một cái bao nilon máu me đỏ lòm, lầy nhầy, ... nhìn giống như một mớ thịt bằm để chuẩn bị nấu cho heo, vất cho chó - Trước đây, trong thời kỳ thực phẩm khan hiếm, có những người đã mang về từ phòng phá thai mỗi ngày cả " xô", để nuôi lợn cho chóng lớn!-Bởi thế nên không biết bạn là trai hay là gái?! Bạn được mang đến nghĩa trang chung một thùng giấy với con, và cũng được nhóm người có lòng bác ái nói trên, mai táng chu đáo, xây mộ sát bên con, bạn được ghi tên trên mộ là: " Vinh Sơn".

Từ đó đến nay, chúng con là bạn của nhau, vui buồn có nhau, an ủi nhau trong cảnh quạnh quẽ, cô đơn, sưởi ấm nhau trong đêm đông mưa giầm, gió lạnh!

Chúng con thương nhau lắm, bởi cũng đã chết oan ức, tức tưởi giống nhau. Thỉnh thoảng bạn Vinh Sơn nhớ lại cái chết của mình và khóc than thảm thiết, vì bạn bị giết còn tàn nhẫn hơn con nhiều: cơ thể bạn không còn nguyên vẹn hình hài! Mỗi lần như thế con chẳng biết an ủi bạn thế nào, chỉ biết cùng khóc với bạn, khóc thật nhiều, khóc thật lâu, để chia sẻ niềm đau của người bạn " xấu số hơn con", vì dù gì, thì con cũng là một đứa " con trai nguyên xi !"

Mẹ ơi! Nếu mẹ không huỷ hoại con, thì năm nay - Trung thu này - con tròn 3 tuổi. Chắc con cũng được mặc quần áo mới, có mũ giày mới, tay xách đèn ông sao đẹp, đi xem múa lân với bạn bè, lại còn được ăn bánh Trung thu nữa! Con còn hát cho mẹ nghe: "Cháu lên ba... cháu đi mẫu giáo..." khi con tung tăng nhảy chân sáo, nắm tay mẹ dắt con đến trường. Nhưng điều ấy sẽ không còn bao giờ xảy ra nữa! Vì mẹ đã giết chết con rồi! Mẹ ôi!

Mẹ đã thấy ảnh của con chưa? Ảnh "Cháu Trung Thu- Pleiku" đấy! Mẹ nhìn kỹ xem, vì con bị lôi ra bằng cái kềm, nên đầu con bị hằn sâu đến 4 lỗ... nhưng nhìn cũng đẹp trai, to con lắm phải không mẹ?

Mẹ biết không? Có rất nhiều người rất xúc động, đã không sao giữ cho lệ khỏi trào tuôn khi nhìn ảnh con: mình không mảnh vải, nằm trần trụi trên tờ giấy báo, như đưa hai bàn tay nhỏ xíu chới với níu mấy ngón tay của "một ngưòi" mà con được biết, đó là bàn tay của một Linh mục có lòng từ tâm, ở Pleiku, chuyên lo xây mộ cho các thai nhi bị giết; như van xin: "Hãy thương con, cho con một nấm mộ, nhỏ thôi! Xin đừng để thân xác con lạnh lẽo, bị phơi nắng dầm mưa, bị làm mồi cho mèo tha, chó xé tội nghiệp!". Con bị chết tức tưởi lắm người ơi!...

Con nổi tiếng lắm đó mẹ ơi! Có người đã làm thơ, phổ nhạc như để than khóc cho cái chết của con! Ai nghe hát bài "Lời cầu xin của con" do Ngọc Quang sáng tác (ngay đêm Trung thu năm ấy) đều xúc động - nhất là giới trẻ - không cầm được nước mắt! Và cũng nhờ đó mà có nhiều em bé đã được cứu sống! Khi người mẹ - đa số là các bà mẹ trẻ, có khi còn ở tuổi vị thành niên - đang mang con trong dạ cũng định giết bỏ nó - như mẹ cách đây 3 năm - đã khóc nức nở, khi nhìn ảnh của con, và quyết định giữ con mình lại, dù phải trả bất cứ giá nào!

Mẹ ơi! Không biết 3 năm qua, mẹ còn giết thêm đứa em nào của con nữa không?! Con nghe nói có những bà mẹ đã huỷ hoại lên tiếp đến 3, 4 đứa con mình mà không thương tiếc, không ân hận xót xa, bởi đã quá quen với việc ác này rồi!

Ôi mỉa mai cay đắng! Ôi thế thái nhân tình!

Mẹ biết không, hơn 5.000 em bé, tại Nghĩa Trang Đồng Nhi Pleiku này. Còn tại "Nghĩa Trang Không Bia Mộ" ở núi Hòn Thơm Nha Trang, cũng chôn cất hơn 5.000 thai nhi bị giết, và còn nhiều nơi khác nữa : Sài Gòn, Huế, Đà Nẵng, Buôn Ma Thuột, đường đèo Qui Hoà Qui Nhơn... Thân xác non nớt của chúng con tuy đã tan nát gần hết rồi! Nhưng phần "Anh linh" của chúng con, ai huỷ diệt được!? Con người đâu chỉ có thân xác vật chất mà thôi, như con chó, con bò chết là hết!, nếu chết là hết, sao người ta sợ chết và sợ người chết hả mẹ?! Sao đứng gần xác con chó, con bò chết chẳng ai sợ cả? Chắc bởi con người còn có cái "phần không chết", và người ta sợ cái phần "Anh linh không chết" đó mẹ ơi!?

Nhất định là như thế, nếu không, tại sao mỗi năm, cứ đến ngày 27/7, người ta tổ chức đến nghĩa trang Liệt sĩ, để thăm viếng ,để truy điệu "Anh Linh các chiến sĩ"???

Nghĩa cử tưởng nhớ anh linh các chiến sĩ, thật đáng trân trọng vì tự nó đã nói lên một chân lý không thể chối cãi được, đó là: khi chết đi, phần thân xác ai cũng như ai, sẽ tanh hôi thối rữa, mục nát và trở về tro bụi như nhau. Nhưng phần anh linh vẫn còn tồn tại mãi mãi...Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn rất có lý khi đã tin, đã làm thơ, đã phổ nhạc, đã say sưa hát và nhiều người cùng hát lên say sưa : " Người chết nối linh thiêng vào đời... "Nếu chết là hết, thì lấy gì nối linh thiêng vào đời?"...

Một lần nữa, con xin lặp lại với mẹ: "Chết không phải là hết". Cho nên một ngày nào đó, chúng con sẽ gặp lại những người đã giết hại chúng con một cách tàn nhẫn, vô nhân đạo và vô ... lý đó!

Giết người vô tội - mà kẻ bị giết như chúng con, không nói được tiếng van xin hay phản đối, không có một phương tiện nào để tự vệ, không được luật pháp chở che - là một loại tộí ác "Trời không dung Đất không tha"! Cho dù những kẻ đó không "thừa nhận có Trời! Cũng không sao tránh khỏi "lưới Trời lồng lộng" và "án Trời" rất công minh đâu! Họ đã từng lý luận để tự bào chữa: "Tôi không làm thì cũng có người khác làm mà. Họ còn nói: "Sở dĩ con chó, con bò...nó không chủ trương, không giết con còn trong dạ, vì nó không có trí khôn, không biết tính toán cho tương lai", "đồ ngu như bò", "đồ chó má" biết gì!?

Theo con nghĩ: nếu con người - về vấn đề phá thai này thôi - cũng "không-khôn" như con vật! thì chúng con đã được bảo vệ, được sinh ra, được cất tiếng khóc chào đời và được sống, như vốn chúng con có quyền được sống, được làm người như mọi người !

Tại sao con người lại chủ trương cướp mất cái "quyền sống" mà Ông Trời đã ban cho chúng con?

Mẹ ơi! Con không biết vì lý do nào mẹ đã phải huỷ diệt con? Bị cha con bỏ rơi? Bị gia đình xua đuổi? Vì không đủ ăn? Vì sợ mất chức mất quyền, mất ghế, mất việc? Sợ mất danh thơm tiếng tốt ? Sợ mất tiêu chuẩn để được hưởng quyền lợi??

Hôm nay nhân ngày giỗ 3 năm của con.- 2004-Trung Thu- 2007 - Con thương nhớ mẹ quá nên viết thư này gửi mẹ đây. Không biết bây giờ mẹ con đang ở đâu ? Mẹ có được cha con nhìn nhận, yêu thương? Có được gia đình tha thứ? Có được ấm no hạnh phúc, được danh thơm tiếng tốt, được chức quyền địa vị...vì việc mẹ đã huỷ bỏ con không ? Hay vẫn bị cha con bỏ rơi, bị gia đình từ chối, vẫn lầm than vất vả, vẫn cơ cực đói nghèo... và vô cùng ân hận, khổ đau ? Thế thì việc giết bỏ con đã đem lại điều gì, như mẹ mong muốn ? Con thương mẹ quá ! Thương mẹ của con nhiều ! Con đã tha thứ và luôn tha thứcho mẹ !

Mẹ ơi! Thôi đừng khóc nữa ! Dù khóc cạn nước mắt, khóc suốt cả cuộc đời, mẹ cũng không làm con sống lại được nữa rồi!

Giờ đây, để vơi đi phần nào nỗi khổ đau trong lòng mẹ, để chuộc lại lỗi lầm , mẹ hãy quyết tâm không tái phạm, và tìm mọi cách ngăn chặn hành động ác nhân này. Hãy nói cho người khác biết kinh nghiệm đớn đau trên thân thể, sự nguy hiểm đến tính mạng khi phá thai, và nhất là nỗi dằn vặt, lo sợ, đau khổ trong lòng mà mẹ phải chịu đựng từ ngày phá thai đến nay. Mẹ hãy giúp đỡ, khuyên lơn các cô gái lỡ dại, đừng phá huỷ con mình, và tìm cách giúp đỡ họ cho đến ngày sinh nở. Có khi còn phải tìm nơi nuôi giúp con họ, nếu họ lại muốn bỏ rơi con mình.!

Làm được như thế mẹ sẽ lấy lại được sự thoải mái tâm hồn, sẽ không còn lo âu sợ sệt như xưa nay nữa. Con hy vọng mẹ lại có được " Nụ cười nở trên môi"!.

Kính chào và hẹn gặp lại mẹ một ngày rất gần đây thôi! Vì cuộc sống này có là bao. Cho dù sống đến 100 năm đi nữa, thì cũng qua nhanh lắm mẹ ơi!

Đứa con bất hạnh của mẹ.

Bé Trung Thu Pkeiku.










BÂNG KHUÂNG XÚC CẢM NGÀY 20 THÁNG 11
 19/11/2008 17:57   |  62 Lượt xem   |   18 Lời bình   

20 tháng 11- chỉ cần nói như vậy thôi là bất cứ người dân Việt Nam nào cũng đều hiểu đó là ngày gì. Và với riêng tôi, ngày này hàng năm luôn là những ngày hạnh phúc nhất và xúc động nhất.

Khi tôi bắt đầu vào lớp 1, tôi vẫn nhớ ngày 20 tháng 11 đầu tiên trong cuộc đời đi học của tôi. Khi ấy tôi còn bé lắm. Mẹ ngắt hoa ở vuờn, rồi mẹ tay cầm hoa, tay dắt tôi đến nhà cô giáo để chúc mừng cô. Nhà cô ở cùng xóm với nhà tôi. Tôi chỉ theo mẹ đi thôi, chứ làm gì đã hiểu hết ý nghĩa của ngày này.

Tôi lên lớp 2, lớp 3, rồi lớp 4, lớp 5. Vẫn là bé con, vẫn chưa hiểu được đầy đủ ý nghĩa ngày 20 tháng 11. Vào ngày này hàng năm, tôi cùng các bạn của mình vào vườn nhà bạn nào có trồng hoa, chọn những bông hoa đẹp nhất mang tặng thầy cô. Ngày ấy làm gì đã có xe đạp, cả lũ trẻ con mặc quần áo chỉnh tề nhất rồi đi bộ đến nhà từng thầy cô. Quà tặng đơn sơ vậy nhưng thấy trang trọng lắm.

Khi học Phổ thông Trung học, tôi đã cảm nhận được một cách trọn vẹn ý nghĩa của ngày này. Khi ấy đã lớn, đã biết đi xe đạp; hơn thế nữa nhà thầy cô cũng ở xa nên cả lớp lại có dịp đạp xe nối đuôi nhau trên những con đường làng để đến chúc mừng từng Thầy, Cô. Vui lắm, vừa đi đường vừa hớn hở cười nói, đến nhà thầy cô thì có khi lại vô tư ra vườn cam nhà thầy cô chiến đấu đến nỗi khi về thì cây cam chỉ còn trơ lại gốc và cành lá.

Tuổi niên thiếu rồi cũng qua đi, tôi vào Đại học. Cuộc sống khá hơn nên các món quà dành cho các thầy cô cũng phong phú hơn. Chả thế mà bọn tôi còn gọi đùa ngày 20 tháng 11 là ngày Quốc tế hiến … cam các nhà giáo! Gọi vui vậy thôi, chứ ngày đó với lũ sinh viên chúng tôi vẫn có cái gì đó rất thiêng liêng, rất ý nghĩa. Thỉnh thoảng về quê, tôi cũng đến thăm các thầy cô giáo cũ của mình. Các thầy cô vẫn nhớ học sinh lắm, có thể gọi chính xác tên của trò mặc dù xa cách lâu ngày.

Khi còn học lớp 2, lớp 3, tôi rất thích làm giáo viên. Mỗi khi có cơ hội ở nhà một mình là tôi lại lấy phấn viết lên cánh cửa rồi bắt chước tác phong của cô giáo mình để đứng giảng bài một mình. Có khi đang say sưa giảng bài thì bố mẹ về lúc nào không biết. Bố mẹ cứ đứng nhìn tôi và cười, tôi thấy xấu hổ quá.

Chẳng hiểu có phải là duyên phận không mà giờ đây tôi đang làm Giảng viên đại học. Nhớ ngày đầu tiên đi làm ở trường, thấy cái computer không có ai ngồi cạnh, tôi bèn tiến lại và gõ mấy câu trong bài hát Người giáo viên nhân dân. “Trên những nẻo đường của Tổ quốc thênh thang. Có những loài hoa thơm đậm đà sắc hương. Có những bài ca nghe rạo rực lòng người…” Đang gõ thì thầy Mùi đi vào, thầy đọc mấy dòng đó rồi cười vang, tôi cũng cười theo thầy. Vui thật.

20 tháng 11 năm nay đến với tôi cũng rất đầm ấm và hạnh phúc. Tối ngày 19 và ngày 20, nhà tôi rộn rã tiếng cười nói của các em sinh viên. Vui nhất là tôi được gặp lại các sinh viên cũ của mình. Các em đều đã đi làm, có nhiều em đã lập gia đình, có con cái; nhưng các em vẫn nhớ đến tôi. Gặp các em, tôi thật cảm động. Có những em còn đưa cả chồng, vợ, rồi cả người yêu đến giới thiệu với tôi.

Tất nhiên là tôi cũng nhận được rất nhiều lời chúc từ các em sinh viên đang học. Đó là các em trong Gia đình Marketing Thăng Long, là các em đã, đang học các lớp do tôi giảng dạy. Công nghệ phát triển, thành ra các em có nhiều cách để chúc mừng cô. Có em chúc bằng tin nhắn điện thoại, có em gọi điện trực tiếp, có em vào blog để gõ lời chúc mừng trong phần Comment. Tôi ngồi thống kê thì tôi đã nhận được khoảng 50 tin nhắn chúc mừng (đa phần chẳng biết các em là ai vì các em không giới thiệu tên); tôi cũng nhận được khoảng 20 cuộc gọi; khoảng 20 cái “comment” ở trên blog với nội dung tương tự, và rất nhiều lời chúc khi gặp trực tiếp.

Mặc dù đã khá mệt sau 2 ngày vui, nhưng tôi vẫn cố gắng ngồi trước máy tính để lưu lại những cảm xúc của mình. Tôi cảm ơn tất cả các em. Chính các em là những người tiếp thêm nghị lực sống, nghị lực làm việc cho tôi. Các em làm cho tôi yêu nghề hơn và yêu trường hơn. 20 tháng 11 thật hạnh phúc!

 

             Chuc' thay` co giao' nhan ngay` 20-11 luon manh. khoe?



Thủy Top yêu từ tuổi 15
 18/11/2008 19:39   |  91 Lượt xem   |   28 Lời bình   

333 magnify
Đầy bản lĩnh để đương đầu với những scandal, những bon chen đằng sau ánh hào quang của một ca sĩ, diễn viên, người mẫu, nhưng khi nói về tình yêu, Thủy Top nhu mì đúng kiểu một cô gái trẻ đầy nữ tính và lãng mạn.

Thủy Top năm 15 tuổi

Bị cưa đổ bởi một bức... mật thư
"15 tuổi, tôi chỉ là một con bé bình thường, vẫn còn đang đi học, vẫn còn rất trẻ con. Lúc ấy tôi rất béo, chẳng ai biết đến tôi chứ không như bây giờ. Thế mà anh lại yêu tôi. Anh là một doanh nhân, hơn tôi khá nhiều tuổi nhưng tính tình vẫn còn rất trẻ con. Đôi khi nhìn lại tôi cảm thấy mình thật may mắn vì đã có một tình yêu đẹp như thế.


15 tuổi tôi rất béo và trẻ con

Bạn bè cùng lứa với tôi ở tầm tuổi ấy cũng thường có tình cảm với nhau, nhưng rồi tình cảm ấy cũng nhanh qua, có thể là 2 hay 3 tuần mà cũng có là một tháng. Còn tôi và anh đã yêu nhau suốt gần 4 năm trời. Đối với tôi, anh không chỉ là một người yêu, anh còn là một người anh lớn. Anh dạy tôi rất nhiều điều, từ những chuyện như "thế nào là thị trường chứng khoán" đến cách uống rượu vang, ... Từ anh tôi đã học được rất nhiều điều cho cuộc sống của mình.

Anh đã dạy tôi nhiều thứ

Tôi không thể quên được cái cách mà anh đã "cưa đổ" tôi. Đó là một hôm tôi đang cà phê cùng bạn bè thì anh gọi điện. Tôi nghe điện một cách thích thú và nói muốn gặp anh. Anh đang bận nên tôi hẹn anh khi khác. 15 phút sau anh đến đưa tôi một phong bì cùng lời nhắn không gặp nhau trong vòng 1 tuần. Tôi ngạc nhiên mở phong bì và lại càng ngạc nhiên hơn khi nhận ra trong đó là một bức mật thư với lời lẽ đầy thách thức. Tôi hào hứng lao vào "tìm kiếm kho báu". Theo mật thư, tôi phải đến một quán cafe khác để tìm một vật gì đó ở mặt dưới một cái bàn trong quán. Tôi không gặp nhiều khó khăn trong việc tìm kiếm vì đó cũng là một trong những quán quen thuộc với tôi. Kết quả lại là một mật thư khác.


Địa điểm đầu tiên trong mật thư là quán cafe quen thuộc của tôi

Lần này, sau khi hì hục ghép hình giải mật thư, tôi phải gọi điện thoại cho một người lạ để được thông báo rằng sáng hôm sau sẽ có người giao mật thư đến tận nhà tôi. Suốt cả đêm đó, tôi vừa hồi hộp nhưng lại rất háo hức để chờ đến khi trời sáng.

Anh làm tôi háo hức cả đêm.

Sáng hôm sau, tôi nhận mật thư từ một người lạ cùng một chiếc vé xem phim. Tôi được yêu cầu phải đi xem phim và đợi. Vào rạp, tôi chẳng thể nào chú tâm được là phim gì, tôi mải miết nhìn quanh quất để tìm ra câu trả lời cho mình. Đột nhiên, người soát vé đến đưa cho tôi một mảnh giấy. Khi tôi còn đang loay hoay để đọc nó thì anh đã ôm tôi từ phía sau. Mãi đến lúc đó tôi mới hiểu "kho báu" mà tôi đang tìm chính là anh.



Có lần anh đi công tác tại Bỉ, chúng tôi xa nhau gần nửa năm, một thời gian thật dài. Chúng tôi chỉ có thể chat với nhau thật nhiều. Ngày anh về nước, anh không báo trước mà lại gọi cho tôi rằng anh bị tai nạn, gãy hết tay chân và không muốn gặp tôi nữa. Tôi tức tốc đến nhà anh, tôi suýt khóc thi thấy anh băng bó toàn thân. Anh hỏi tôi còn yêu anh không khi anh đã như thế này. Tôi mắng yêu anh kèm theo lời khẳng định chắc nịch. Thế rồi anh chồm dậy đưa tôi một món quà xinh xắn.


Anh tặng tôi một món quà xinh xắn

Quả thật không có gì hợp nhau bằng tôi và anh ấy. Anh cho tôi cảm giác an toàn tuyệt đối. Chúng tôi bù trừ cho nhau và có lẽ tôi sẽ không thể tìm được ở đâu một người thứ hai như anh ấy.

Không thể tìm được người thứ hai như anh


Sẽ tranh đấu để có được người đàn ông như mong muốn
Qua câu chuyện Top vừa kể, phải chăng ở người đó có điểm gì tương đồng với bố của Top - người đàn ông Top luôn ngưỡng mộ và vẫn gặp hằng ngày?
Thật ra thì hai người không giống nhau lắm. Anh ấy là doanh nhân còn bố tôi lại là một tiến sĩ. Điểm giống nhau là họ đều tốt, chính trực và tôi có thể tin tưởng họ.


Một tình yêu đẹp như thế tại sao phải dừng lại?
Đến giờ phút này, tôi nghĩ tình cảm dành cho nhau của tôi và anh vẫn còn nguyên vẹn. Tuy nhiên, suốt một thời gian dài quen nhau, cũng đã xảy ra nhiều chuyện mà tôi không muốn kể ra cho mọi người cùng nghe. Và vì tất cả những điều đó chúng tôi đã quyết định không thể đến với nhau được nữa dù cả hai vẫn còn rất yêu nhau.

Tôi đã rời xa anh ấy vì có nhiều chuyện không muốn nói

Sau khi không còn tình yêu đầu tiên đó, Top tiếp tục yêu chứ?
Sau tình yêu đầu tiên đó, tôi cũng đã có những tình yêu khác. Những người yêu tiếp theo của tôi mỗi người đều có cá tính riêng và có những ưu điểm riêng. Giờ tôi lại một mình. Hiện tại tôi chỉ yêu công việc.


Ở thời điểm này, Top sẽ “ngã gục” trước một người đàn ông như thế nào?
Tôi tuy là con gái nhưng lại khá nam tính và đam mê công việc. Nếu những cô gái khác thích cuộc sống yên ổn, thích được người khác bao bọc thì tôi lại rất ngang ngạnh và tự lập. Tôi tự quyết định mọi chuyện trong công việc của mình, không phải nhờ vả hay dựa dẫm vào ai cả. Nếu có ai đó muốn cưa đổ tôi bằng những món quà giá trị thì đó mới thật sai lầm vì từ bé tôi được mẹ dạy rằng “không ai cho không ai một thứ gì”. Hơn nữa, may mắn vì được sống trong gia đình đầy đủ về vật chất, tôi ghét xem tình cảm của mình như một vật để mang đi mặc cả hay trao đổi. Tôi sẽ cực kỳ xúc động khi nhận từ tay người yêu mình tấm thiệp do chính tay anh làm, nhưng tôi sẽ chẳng mảy may cảm xúc trước món quà giá trị của một ai khác dù cho đó là thứ tôi rất thích.



Thật ra là con gái tôi cũng muốn tìm cho mình một điểm tựa trong tình cảm, nhưng có lẽ do tính tôi ngang ngạnh quá mà khó tìm được người có thể khiến tôi khuất phục. Do đó mà người đàn ông để tôi có thể yêu được chắc chắn phải là một người thông minh và phải làm cho tôi khâm phục.

Nếu vô tình trong cuộc sống, Top bắt gặp được một người như thế, Top sẽ “tranh đấu” để có được anh ấy chứ?
Sao lại không nhỉ? Tôi sẽ làm như thế. Tôi tự tin mình là một người thông minh. Vì thế tôi tin chắc rằng chỉ qua vài câu chuyện, tôi sẽ tạo được ấn tượng với anh ấy.





(VTC)

Theo bạn, tuổi 15 đã yêu được chưa?
Bạn nghĩ thế nào về mối tình đầu của Thủy Top? Theo bạn, đâu là lý do hchia tay nhau?
Liệu tình yêu của Thủy Top và mối tình đầu có sứt mẻ vì trái táo hay trái cấm không?






RSS   Rss là gì ?
Xem trang đầu tiênXem trang trước  1 | 2 | 3 Xem trang kế tiếpXem trang cuối