Nếu bây giờ hỏi thử có ai thích nắng không… ?
Chắc câu trả lời chắc chỉ có bọn mèo nhà Pen lên tiếng thích nắng thui. ( Nếu chúng biết nói áh) . Vì thấy chúng thường phơi mình mỗi khi có nắng
Thử hỏi có mấy ai thích nắng đâu chứ. Nhìn qua lăng kính, ánh nắng có 7 màu hòa hợp: tím, chàm, da cam, xanh dương, xanh lục, vàng và đỏ. Đó là những tia tương đối lành mà mắt thường có thể nhìn thấy. Nhưng cái tia tử ngoại, cực tím mà ta không nhìn thấy mới là đáng ngại, mới là rủi ro làm da khô, da ngứa, ung thư da. Nắng gắt có thể gây tác dụng xấu cho lớp da không được che trở. Mà điều đó lại là điều không hay đối với mọi người nhất là với các Chị Em phụ nữ…
Nhưng không ai phủ nhận 1 điều: Ánh nắng rất cần cho sự sinh tồn của mọi sinh vật. Không có nắng làm sao có sự quang hợp để biến khí carbon và nước thành thực phẩm nuôi thảo mộc. Mà không có thảo mộc thì con người và súc vật lại khốn đốn, thiếu thức ăn. Ánh nắng làm cho mọi thứ thức dậy mỗi sáng... đánh thức mầm non... khởi đầu của một thứ gì đó mới mẻ hơn trong cuộc sống. Ánh nắng cũng cần cho sức khỏe thể xác và tâm thần nữa chứ. Thường xuyên âm u là ta dễ rơi vào tình trạng trầm cảm, mất ngủ, rối loạn chuyển biến dưỡng chất cũng như sản xuất kích thích tố trong cơ thể. Nhờ có nắng mà ta cảm thấy cuộc đời thoải mái hơn khi mà mỗi ngày ta ngủ trong phòng có máy lạnh.
Thế nhưng đối với Tôi sinh ra và lớn lên trong cái nắng của Sài Gòn... dường như nó đã đi vào tôi... thật nhẹ nhàng... thật bình thản...
Sài Gòn đang mùa nắng. Lao xao lao xao. Tôi yêu thích nhịp sống của Sài Gòn buổi sáng. Có cái gì rất hối hả, rất rộn ràng. Vậy mà cũng rất thong dong. Ai ai đi đâu vội vã cứ vội vã. Người thì đút tay vào túi quần thủng thẳng cuốc bộ trên vỉa hè cũng cứ thủng thẳng. Kẻ thì ngồi uống café đọc báo dưới tán cây tràn đầy ánh nắng. Tôi thích được ngắm nhìn cảnh vật xung quanh trong cái nắng của buổi bình minh. Những giọt nắng lấp lánh trên mọi nơi, trên những chiếc lá, những vòm cây, mái nhà… Nắng mang lại cho mình cảm giác an bình, ấm áp. Những buổi sáng tỉnh dậy thấy nắng chan hoà là muốn bắt đầu một ngày mới với nụ cười rồi. Dù có buồn đến mấy, nhìn nắng cũng thấy lòng dịu lại. Có ai lại thích nắng 1 cách say sưa như tôi không nhỉ ! ???
Hôm nay quả là 1 ngày thật đẹp. Nắng chan hòa, tươi rói chiếu xuống khoảng sân vườn trước công sở, con đường rực rỡ nắng. Vàng ươm! Và trời thì có gió, rất ra dáng một ngày hè. Rồi gió uốn quanh những tia nắng vàng rực rỡ, ấm áp lạ thường. Những tia nắng ấy len lỏi vào từng nhánh cây, từng chiếc lá, đến từng cánh hoa, và len cả vào trái tim tôi. Chúng làm tim tôi bừng sáng, một ánh sáng của niềm tin, của hy vọng. chúng làm cháy bỏng những khao khát ấp ủ trong tôi. Chỉ cần nhìn những tia nắng là lòng tôi rạo rực, nôn nao. Tôi biết tôi có thể mang ánh sáng đang bùng cháy dữ dội ấy trong tôi để chiếu sáng cuộc sống này, cuộc sống của chính tôi. Cuộc sống mà tôi luôn muốn nó bừng sáng giữa đất trời bao la, rộng lớn, không thiếu bão táp, phong ba này. Và những tia nắng ấy vẫn đang chiếu sáng không bao giờ tắt trong tôi. Ắt hẳn trời xanh và cao…
Cái nắng thành phố hôm nay không nóng, không gay gắt mà lại mát và vàng như mật. Hít một hơi thật sâu rồi thở ra thật nhẹ nhàng, bỏ lại sau lưng cái văn phòng nhỏ bé để bước ra một không gian thoáng đãng, đầy màu sắc và âm thanh đô hội. Cái nắng ngọt ngào vờn trên tóc, trên da, một chút bồi hồi chợt nhớ nắng của những ngày giáp tết. Chợt thèm... phải chi giờ này đang lang thang trên phố biển nào đấy để nghe những cơn gió mặn hòa cùng nắng, phải chi giờ này đang thong dong trên cái ghế nệm êm ngoài bờ cát trắng phau để ngồi nghe nhạc và ngắm nhìn biển đổi màu theo từng con nắng, phải chi ... nhỉ?!. Đường trưa, ngày nắng dịu, hàng sao hai bên đường tỏa bóng, nắng mang màu xanh của lá. Cũng Sài Gòn đó, cũng trưa hè đó, nhưng giờ đây, trong mắt tôi nắng “ấm áp” lạ thường…
Chẳng như mấy bữa trước cái nóng như thiêu dồn dập ập đến làm tôi hết thích cái mùa hè oi bức. Nghĩ lại càng lớn thì cảm giác thích mùa hè của tôi càng giảm đi rõ rệt. Có lẽ vì lớn lên người ta không còn những trò tắm mưa mỗi khi hè về nữa. Rồi lại những cơn mưa trút nước làm cái thành phố như muốn nổi lềnh bềnh theo con nước triều cường. Sau giờ tan sở với con đường lụt lội kẹt xe đưa ta vào cái ác mộng của viễn cảnh miền trung nước lớn đứng ngồi không yên. “Người ta nói mặt trời chẳng bao giờ chẳng bao giờ biết khóc, mặt trời chỉ biết cười vui mà thôi. Nhưng có ai biết rằng nước mắt của mặt trời chính là những giọt nắng. Người ta càng thấy mặt trời cười thực ra lúc đó mặt trời đang khóc. Mặt trời đã đem những giọt nước mắt của mình sưởi ấm cho con người.” Đôi khi nắng làm ta khó chịu... Nhưng ai dám bảo rằng mình không nhớ những giọt nắng vàng rực mỗi khi mưa dầm xuống...
Khép lại 1 ngày nắng… Ta cảm nhận được cái màu nắng là màu của bình yên và cả sự êm dịu lòng người. Cái đã làm cho mỗi ngày mỗi ngày da cháy nắng hơn, nhưng lại chứng kiến sự trưởng thành hơn trong cuộc sống của mình. Sao bỗng thấy thành phố không chỉ đẹp ở những ngọn đèn lung linh về đêm mà còn đẹp ở những cái nắng hanh vàng trên đường phố... mà đẹp mộc mạc. Sài Gòn vẫn nắng, vẫn gió, vẫn thầm thì lời bên tai, vẫn sức sống căng đầy trong máu nóng.
Rồi sẽ đến lúc Tôi sẽ nhớ nắng của Sài Gòn...của thành phố mà tôi đã được sinh ra...đã trưởng thành...nhớ da diết... nhớ... nhớ lắm... Một cái nắng êm dịu của những buổi sớm mai... một cái nắng gay gắt của những buổi trưa hè... một cái nắng nhẹ nhàng báo hiệu một ngày sắp phải đi xa... cái thành phố nắng tràn tuổi xuân…Nắng rồi mưa - mưa rồi nắng.
Bất chợt tự hỏi: ”Trời Sài Gòn chợt mưa rồi chợt nắng, vậy người Sài Gòn có chợt nắng chợt mưa không?”