Chắc hẳn nhóc cũng biết mối tình đầu của tình yêu luôn là đẹp nhất phải không nhóc.Cách đây hơn 3 năm nhóc là người mà bé chọn làm mối tình đầu đấy nhóc ạ .Những ngày tháng mình bên nhau thật ngắn ngủi,nhưng với bé lại là hạnh phúc.Rồi nhóc ''mất tích'' không một lời từ biệt,không một lời nhắn gửi.Nhóc không hiểu rằng sự mất tích đột ngột ấy đã khiến bé khóc,buồn và nhớ nhóc nhiều...!
Càng nuôi hy vọng gặp nhóc thì càng thấy con tim mình quặn đau .Và nhóc đã ra đi.......
Bé còn giữ những tấm hình chụp cùng nhóc làm nguồn động viên an ủi.Nhớ nhóc lúc nào cũng mang hình ra coi.Bé hiểu rằng mọi thứ luôn luôn thay đổi ,cuộc sống cũng vậy.Bé không thể ở đó đau khổ với những kỷ niệm được.Nhóc đã lập ra một chiến lược ,một kế hoạch để quên nhóc đó.
Bé sẽ cất nhứng kỷ niệm cùng kỷ vật của chúng mình một nơi thật kín là chiếc hộp tâm hồn.Sau đó khóa thật chặt rồi mang chìa khóa thả xuống đại dương .Để những con sóng của biển xanh với những con sóng mang theo nỗi buồn,sự cô đơn chống vắng,bao ưu tư đi thật xa.
Trong khoảng thời gian 3 năm đó bé cũng yêu đó chứ nhóc ạ,nhưng bé biết rằng tình yêu đó không thật với chính bản thân mình.Lên dù người ta có yêu bé nhiều đi chăng nữa .Thì tình yêu ấy càng sớm tàn phai và chấm dứt trong buồn phiền.
Bé thừa nhận bé không thực lòng yêu người ấy,và đôi khi hình ảnh nhóc vẫn đâu đó trong trái tim bé.
Gió đã dịu,sóng biển xanh đang rì rao' chạy nhẹ nhàng về phía bờ cát trắng.
Một động tác chấp nhận níc người lạ.Và điều không bao giờ nhất suốt 3 năm qua.........
Nhóc đã trở lại và liệu rằng có ra đi như lần trứơc?
Bé vui mừng xen lẫn một cảm giác buồn vô tận,được nói chuyện cùng nhóc dù chỉ qua níc chát.Nhưng cũng đủ khiến trái tim bé đập noạn nhịp vì vui sướng.Có một cái cảm giác khó chịu nơi cổ họng và tức ngực đến khó thở.
Những dòng chữ nhóc viết gửi cho bé,tuy không được nhìn nhóc qua webcam.Nhưng cũng đủ làm bé nước mắt ở đâu ra ào ào đổ bộ trên mặt bé.Rồi rơi nã trã trên khuôn mặt nóng bừng.
Bé nhớ về kỷ niệm ngày xưa nhóc à.Trái tim bé đập rộn ràng khi gặo nhóc,nhớ nhóc vô cùng khi mình xa nhau.
Cũng lạ thật đấy liệu đó có phải là tình yêu sét đánh không nhóc.Bé nhớ có một lần trong quán nơi nhóc làm việc đông người .Vậy mà tự dưng 2 ánh mắt nhìn nhau không chớp.Bé cảm thấy có nuồng điện chạy qua ý.Mất chắc hơn 2 phút gì ấy thì bé giật mình ớ người ra là đang nhìn nhóc không rời.Xấu hổ quá bé quay đi tủm tỉm cười một mình.Và kể từ ấy tình yêu bắt đầu nhóc nhỉ......!Do công việc của nhóc và phần vì bé cũng bận học.Mình gặp nhau không nhiều nhưng tình cảm thì ngày một lớn hơn.Tình yêu đang đẹp vậy mà nhóc đi...........và bây giờ xuất hiện.
Bao nhiêu kỷ niệm làm bé cố công cất giữ giờ đã trở về ngự trị trong trái tim bé rồi nhóc ơi.
Chúng mình đã nói chuyện,tuy đã là người lớn rồi nhưng cách nói chuyện như 2 đứa trẻ con ấy nhỉ.
Sự thật phải đối diện thôi ,khi chúng ta nhìn thật vào vấn đề thì lại không có cách nào lấy lại tình cảm như trước kia.Cả 2 đều vẫn nhớ về nhau muốn gắn kết mà tại sao lại không hở nhóc.
Bé hiểu rồi ,cuộc sống ,xã hội đang thay đổi và nhóc,bé cũng là 1 tế bào của xã hội.Cũng phải tìm ra cho mình một con đường và đi trên con đường riêng,bé cũng vậy phải đi trên con đường không mấy bằng phẳng mình đã chọn để đến đích thành công thôi.
Bé hiểu chứ chả qua gặp nhóc bé mất bình tĩnh lên không sáng suốt trong suy nghĩ mà thôi.Bé không trách nhóc khi một lần nữa làm trái tim bé khóc nhè.
Nhóc hãy sống tốt và sống với suy nghĩ của mình.Bé cũng vậy để rồi kỷ niệm sẽ lại được lưu giữ thêm một lần nữa.
Không đến được với nhau,nhóc sống cho thật tốt nhé.
Bé mong những gì tốt đẹp nhất sẽ đén với nhóc......!
HỒ sơ trích ngang của Thu mời cả nhà coi wa nhé:
mời coi hồ sơ trích ngang nhé:
Đăng nhập để bình luận.