Tạm biệt ngoại .
Con thương ngoại .
đơn giản ngoại là ngoại của con .
Đã lâu rồi ngoại không còn nói được nữa ,
không còn tự đi được nữa
và dần ngoại cũng không còn nhận biết ra con cháu của mình
Già rồi phải thế sao ?
trí nhớ phải quên dần đi sao ?
Con thương ngoại mỗi khi con gặp ngoại
( con chào Ông . Ông có biết con là ai khong ? )
1 lần
2 lần
3 lần
Ngoại ngồi đó . mắt nhìn theo
( có lẽ là nghe thấy tiếng chứ có lẽ ngoại cũng không nhìn thấy rõ con )
Xót
.
.
.
Cách đây không lâu vẫn những lời chào của tôi như thế tới ngoại , và ngoại vẫn thế im lặng và nhìn theo
không lâu sau ngoại mất ( cách đây 3 bữa )
Ngoại về trời rồi
ngoại ! bay cao nhe' .
chúc ngoại ở trên đấy hạnh phúc
.
.
.
.
Mình có lẽ Vô tâm ?
hay vô cảm ?
hay ..... ?
trống rỗng
thế thôi