
Trong trí nhớ của tôi ...
Hà Nội khi trước nhỏ bé lắm. Quanh quẩn cũng chỉ có căn nhà và hai cây bàng trước cửa, đường phố nhộn nhịp và đêm trăng sáng được ngồi ở ban-công hóng mát. Lớn hơn một chút, Hà Nội có thêm trường mẫu giáo và con đường đến trường có những cây to mà tôi chưa gặp bao giờ, cái xích đu trong sân và hàng quà mẹ vẫn dẫn tôi vào mỗi khi đi học về.
Đến lúc học cấp 1, Hà Nội của tôi có thêm ngôi trường rộng lớn và những bông hoa trăng trắng tim tím mà lúc ấy tôi không biết là hoa gì, những hàng quà vặt trước cổng trường và con đường về rợp mát bóng cây.

Hà Nội thay đổi dần trong tôi.
Mùa hè đến. Chao ôi là tiếng ve, trên các vòm lá và trong những bóng râm to rợp. Sân trường bớt vắng hơn. Cơn mưa rào bất chợt, khiến cho cái cây duy nhất trồng trước nhà xe, trong khoảng sân nhỏ nơi mọi dãy nhà trong trường đều nhìn ra, vẫy ríu rít những chiếc lá nhỏ xíu. Buổi liên hoan cuối năm với đủ thứ bánh kẹo. Mấy đứa bạn tranh nhau chai trà xanh. Đi chơi với đứa bạn thân, xuýt xoa cốc nước mía mát lạnh.
Nhưng Hà Nội đáng yêu nhất là khi thoáng nhìn thấy dáng Tháp Rùa trên một tấm poster quảng cáo du lịch ở trời Tây. Là khi giúp một khách du lịch nước ngoài chụp một tấm ảnh ở Cầu Thê Húc . Là một buổi sáng sớm tinh sương, ngửi thấy mùi phở thơm lừng tỏa ra từ một hàng phở bên đường. Là khi mệt mỏi trở về nhà và nhìn thấy một mái ngói đỏ tươi …
Hà Nội là vậy đấy, không phải lúc nào cũng thấy và cảm nhận được. Chỉ biết rằng Hà Nội luôn ở đâu đó ngoài kia, và ở đâu đó trong tim nữa …
.....Bước xuống phố sáng tinh mơ, dạo qua góc công viên..có bao điều, người người chào bình minh đang đến , nhìn cụ già tập dưỡng sinh sao trong tâm ta thấy bình yên, một Hà Nội rất thân quen.yeeaah...

...Mặt trời hồng rạng rỡ phố xá bỗng nhiên càng đông hơn,nhìn dòng người vội vã nối những chiếc xe dài lê thê...hey..yeah..

......Đưa em đi qua phố phường bao sắc màu bao ánh đèn,ngồi ăn một quán ven đường,Hà Nội nhẹ nhàng ấm áp,dịu dàng đậm chất thơ,một ngày xa một cảm giác, lòng chợt nhớ...

...Đưa em đi qua thăng trầm bao tháng năm đã úa màu,gọi tên từng phố cổ, chiều nhạt nhòa hồ Gươm lung linh, ngọt ngào hoa sữa thơm... 
...Gọi mùa thu về thật lâu để ta biết...nồng nàn...
Đăng nhập để bình luận.