
Một ngày trong 365 ngày của một năm, chỉ là một ngày bình thường thôi nhưng sao em thấy nó khác lạ thế....
Vì nó là một ngày mưa.... Một ngày mưa em nhớ đến anh...
Nhìn dòng người qua lại vội vã...để kịp về nhà cùng gia đình... mái ấm của họ..cái nơi ấm áp nhất thế gian cùng những người yêu thương nhất...
Còn em..ngồi đây..trong một quán cafe ven đường, cơn gió thổi qua làm em lạnh..em chợt nhớ đến anh.. Nhớ nhiều lắm...Giờ này anh đang làm gì nhỉ? Có nhớ đến em như em nhớ đến anh ko..
Cơn mưa ngày càng nặng hạt hơn, em cảm thấy run lắm, lạnh lắm, muốn có một bờ vai để dựa vào, cảm nhận được sự ấm áp... Nhìn những đôi lứa chở nhau bằng chiếc xe đạp dưới mưa lạnh thế, nhưng miệng vẫn nở nụ cười hạnh phúc.. Em đưa mắt nhìn theo , chợt mỉm cười ngây ngô.. ko hiểu lẽ vì sao....
Đưa miệng uống ngụm cafe.. sao mà nhạt nhẽo thế nhỉ.. thì ra từ nãy giờ lo mải mê suy nghĩ, bỏ dở ly cafe đen..đá tan dần ra rồi còn đâu... Tự cốc nhẹ vào đầu.." Nhớ anh làm em ngớ ngẩn thật.."
...............
Mưa tạnh rồi... bầu trời trong xanh hơn.... tâm trạng thanh thản, nhẹ nhàng... .. Gío cũng nhẹ hơn, không khí trong lành và mát mẻ hơn.......Em lại chợt cười ngu ngơ... lại một ngày mưa.. Một ngày mưa em nhớ đến anh
Đăng nhập để bình luận.