
19g…mưa tầm tã. Nhưng vẫn lao như bay..trong mưa…để gặp bạn.
Cái ấn tượng về bạn khác hẳn, gặp nhau giữa phi trường mà cứ ngỡ như đã gặp từ lâu lắm rồi. Nhảy tưng tưng như hai con khỉ …đã lâu lắm rồi..nó thèm cảm giác này lắm .
Tuy không có nhiều thời gian, tuy mọi việc không xảy ra như nó mong đợi, nhưng bạn vẫn không giận nó. Nó ước gì bạn ở đây luôn với nó nhỉ? Gần nó như thế mãi nhỉ? Ôi!!! Hão huyền quá!Bây giờ ra sao thì cứ tận hưởng thôi
Nó suy nghĩ nhiều đến một người…Nếu như ngày hôm nay người nó đi đón không là bạn, mà là người. Thì sao nhỉ? Cái cảm giác nó nhìn thấy P của bạn, nó ngỡ ngàng. Giá như người đó đang ngồi đó như P nhỉ? Chắc nó sẽ không kìm lòng được mất, sẽ bật khóc như một đứa bé đòi mẹ, sẽ gục đầu vào người trong trời mưa như thế mất...
Mưa lớn nhỉ? Đưa tay ra đón nhận mưa…Không lạnh.Nó đang vui, vui lắm, vui vì có bạn, nhưng không hiểu sao tận đáy lòng nó có một sự cô đơn kinh khủng….Nó không cố ý đâu bạn à. Nó không hề ganh tị đâu, chỉ là…vì mưa thôi.
Nó nhận ra 1 điều, nó vẫn chưa hiểu gì về người, về Hà Nội….ngỡ ngàng đến lạ kì….Con đường về nhà chỉ là một con hẻm cụt mà sao dài đăng đẳng. Bước chuệnh choạng trong đêm tối, ánh đèn vàng hắt xuống, bóng nó tạo thành một vệt dài trên vỉa hè…Sao chỉ có một chiếc bóng? Sao bóng cô đơn thế?
Nên làm gì đây? Tiếp tục hay dừng lại? Đôi khi những câu hỏi ngắn củn, vớ vẩn cứ loay quanh trong đầu nó. Đó là câu hỏi mà nó vẫn chưa tìm ra câu trả lời. Người lạnh lùng thế sao? Người đã tìm ra câu trả lời cho nó chưa?
Nó đã thử lấy bàn tay nó nắm lấy bàn tay nó…ấm lắm người ạ.Nhưng vẫn tạo nên những kẽ hở, liệu bàn tay người có đủ che lấp những kẻ hở đó không? Liệu có đủ ấm để xoa dịu cơn lạnh của nó không? Liệu bàn tay có đủ dài để chạm tới tay nó không?
Giá nó chạm tới được người nhỉ? Giá nó hiểu được những gì người đang suy nghĩ nhỉ? Giá nó có thể cho người hiểu được con người nó nhỉ? Sao người không tìm thấy? Sao người cứ hay gắt gỏng với nó?
Phi trường đêm nay lạnh….do vắng khách? Do mưa? Hay do ….không có người?
Đăng nhập để bình luận.