

Tháng 9 sắp tựu trường rời,,,phải rồi,chi còn vài tuần nữa ngày khai giảng sẽ tới,..,những gi còn lại ở cô học trò nhỏ la những ki niệm đáng nhớ nhưng cứ phải quên...Dù sau thi bao nhiêu đó cũng chỉ là qua khứ,cũng chỉ la của 1 năm về trước,,cũng là những gì còn sốt lại trong đầu,,còn lại trong ky ức ngay xưa,không thề quay lại dù cố gắng đến đâu,,nhưng sau mỗi lần khai trường lại cứ nhớ...
Tôi nhớ những chiều bạn đứng đợi tôi sau những phiên trực lớp , không hối hả , không cằn nhằn vì phải đứng đợi lâu .
tôi nhớ những chiều la cà tranh thủ ăn bò bía sau tiết học mệt mỏi kéo theo một đống bài tập .
Tôi nhớ những chiều tình cờ gặp ẤY trên con đường tới trường .Vậy mà tim cứ đập như trống ...
Ròi khi đó, tôi thật sự rất ko ưa những nguời bạn gốc nông dân.Họ nhút nhát, sợ sệt, ko dám tham gia những họat động của lớp, tôi bực mình vì đã hết hơi fát động mà họ chỉ biết ngồi im.Nhưng tôi biết đâu họ fải nhịn đói mỗi bữa đến giảng đừong, lúc ốm đau ko có tiền mua thuốc.Đâu như tôi được hạnh phúc ben gia đình,.được hồn nhiên vui chơi theo đúng nghỉa của nó,Cái mặc cảm cứ đeo bám họ, khiến họ tự thu mình, khiến 1 đứa ko fải lo lắng gì như tôi tự xây bức tuờng với họ.Tôi đặt cái hòan cảnh của tôi vào cách nhìn khiến tôi như bị mù đi, chụp mũ(1 bài học đau thuơng hồi ấy..).Nhìn lại tôi cũng chỉ là 1 con bé tỉnh lẻ hơn gì ai.Rồi xa quê,xa bạn bè thân thiết,mái trường,thầy cô, 1 sinh viên ở 1 đất nc xa xôi,cũng như người bạn nông dân năm nào..bỡ ngở nhớ về hồi ức và tự trách...
Tôi trưởng thành cho dù đôi khi trong thâm tâm thật sự ko muốn .
Đó là quy luật của tự nhiên và vì là quy luật nên khó có thể làm theo khác dc ...Chấp nhận đón nhận cái mới chính là từ bỏ cái cũ ,chấp nhận ,lớn lên,trưởng thành với ý nghĩ ,cuộc sống hoàn toàn khác ,đồng nghĩa phải chào tạm biệt sự thơ ngây ngốc nghếch ,kiu căng ,khờ dại của,tuổi học trò .....
Có bao giờ thời gian dừng lại 1 khoảnh khắc nào đó ko nhỉ ??? chắc là ko!,,xa rối mới thấy nhớ lắm khi dự lể khai giảng ở VietNam, mùa thiên nhiên wa đi rồi cũng sẽ trở lại theo vòng xoay của nó ...riêng tuổi họcc trò hồn nhiên chỉ có 1 khoảnh khắc duy nhất và kết thúc mà thôi ...Bây giờ nhớ lại ...1 ng` ở trên đỉnh cao của ngọn đồi đợi chờ ng` kia bc lên và nắm tay cất lời xin lỗi vì những lúc nghịch phá....1 ng` ở dưới tận chân đồi nhút nhát ,ngại ngùng ,cố chấp ,lưỡng lự ,tự trách và nhớ...
Thoy ,đành vậy ......
Đăng nhập để bình luận.