
HÀ NỘi 31/07/....
Thế là hết. Em hiểu mình đã mất anh!
Có nhiều chuyện em tưởng em làm được, nhưng em đã sai rồi. Em tưởng một người nào đấy ở bên cạnh em sẽ có thể thay thế anh. Giờ thì em nhận ra điều đó thật hoang đường và ngốc nghếch! Không phút giây nào em thôi nghĩ về anh, dù em đã cố nói với người ta những lời ngọt ngào nhất mà em có thể. Em thật ngốc phải không anh? Em không thể quên anh dễ dàng như em tưởng. Em càng không thể đến với một người mới dễ dàng như em tưởng. Em đã sai rồi. Em héo mòn trong sự giả tạo mà tự em đã xây lên. Tự mình ghê tởm mình, tự mình dằn vặt mình. Em không biết mình sẽ sống như thế này được bao lâu nữa?
Những gì em làm, em phải tự mình chịu trách nhiệm. Em cảm thấy mình thật ghê tởm. Em chỉ có thể cảm thấy đau đớn, chỉ được phép cảm thấy như thế thôi. Không được ghen tuông, không được ghanh tỵ, không được ngăn cản, không được bình luận, không được nghĩ rằng anh vẫn còn yêu em!!! Em chỉ được phép cảm thấy tim mình đau nhói. Chỉ được phép như thế. Và chấm hết!
Em không thể tiếp tục sống như thế này được nữa. Em phải nói cho anh biết, rằng em yêu anh nhiều lắm, chưa lúc nào em ngừng nhớ, chưa lúc nào em ngừng nghĩ đến anh. Không có anh, không có niềm vui nào trọn vẹn nổi!
Nhưng em cũng biết mình chỉ được phép nói nhiều đến mức này thôi, mình không có quyền đòi hỏi anh nhiều hơn nữa. Em yêu anh. Em phải để cho anh hạnh phúc bên người con gái mà anh chọn. Em không được phép làm gì để cản trở điều đó vì như thế là ích kỷ. Mà em thì đã ích kỷ với anh quá nhiều rồi.
Anh cho em gặp anh thêm 1 lần nữa. Em không biết mình gặp anh sẽ nói được những gì? Gặp anh, mà không được anh ôm vào lòng như trước. Gặp anh, mà không thể vùi vào ngực anh khóc cho thỏa thích. Gặp anh mà biết chắc rằng sau đó vẫn sẽ mất anh mãi mãi. Em không biết liệu mình có thể kềm chế và chịu đựng hơn được nữa không?
Anh từng nói: Yêu - nghĩa là phải để cho người mình yêu đi tìm hạnh phúc (bên một người khác) khi mình không thể làm người ấy hạnh phúc hơn!!!
Nhưng em không muốn tin. Em mất anh thật rồi sao???
HÀ NỘI 14/10/....
Em ... !
Mọi chuyện đã qua được hơn 2 tháng rồi. Khoảng thời gian đấy đã làm cả em và anh hiểu thêm được rất nhiều điều trong mỗi con người chúng ta.
Em không hề có lỗi trong mọi chuyện. Chúng ta xa nhau vì nhiều lỗi lầm của anh. Riêng một mình anh nên anh không trách em 1 điều gì cả. Em đừng nhận về mình những từ ngữ như thế. Em làm thế em vô tình em lại làm anh càng cảm thấy có lỗi hơn.
Hai tháng! Khoảng thời gian không dài so với một cuộc tình khi họ đang yêu nhau ở bên nhau nhưng nó là khoảng thời gian dài khi họ đã xa nhau. Với mỗi người 1 niềm tin riêng.
Con đường Hà Nội gắn liền với em, với những kỷ niệm vui vẻ 1 thời ta bên nhau. Những con đường, góc phố thân quen lắm nhưng nó vô tình làm anh cảm thấy anh nên tránh xa nó. Anh càng trốn tránh anh lại càng cảm thấy minh hèn nhưng dường như nếu là anh bất cứ người nào cũng phải làm thế. IM LẶNG và TỔN THƯƠNG.
Em còn nhớ quán cà phê đường Điện Biên Phủ - Hà Nội ngày xưa không?
Ở nơi đó có cây trúc ở dưới tầng 1. Anh hút thuốc lá nên em chọn tầng 2 cho chúng ta nói chuyện. Ở nơi đó có câu chuyện của em và anh về 1 người thứ 3. Một người đã từng quan tâm đến anh nhưng anh lặng lẽ ra đi khi mình không thể mang lại hạnh phúc cho người cho mình. Anh phải ra để người ra hạnh phúc. Có thể chỉ có em trong vô số những người biết anh hiểu được sự yếu lòng đó của anh. Một chút thôi trong 1kẻ khô khan và tàn nhẫn với tất cả. Kể cả với chính bản thân anh.
Anh tàn nhẫn với mình và ích kỷ với bản thân mình.
Ừ ... Cái D nó đã nói như vậy.
Nhưng anh có thể làm được điều gì khác?
Anh đào bới cấu xé mọi việc, anh gào thét để cảm thấy mình tổn thương hơn để em phải đau đớn?
Có lẽ như vậy thì đã không phải là anh.
Anh không tốt với kẻ nào xấu với anh nhưng với 1 người anh đã từng yêu thương có lẽ anh không thể làm khác hơn. Bát nước của em cạn kiệt vì dằn vặt vì đau đớn khi em phải phản bội anh. Có lẽ người ta sẽ hả hê vì điều đấy nhưng anh thì không thể. Anh chỉ còn cách đổ hết bát nước đầy trong anh cho em để mong em đừng tự hành hạ mình. Để em yêu người mới tốt hơn với những lời khuyên cuối, lời chúc cuối trong đêm vắng ấy. Có lẽ đêm vắng đấy một mình anh vẫn yêu em ... Anh có còn yêu thì anh mới còn nói để em hoàn thiện mình ...
Nhưng anh đã làm sai rồi em ạ. Anh đã quá lịch sự với em. Điều đó là điều tàn nhẫn với em trong lúc này.
Gía như anh cứ là thằng mất dạy phang thẳng vào mặt em nhiều câu nói để em có thể chết lặng, để em phải khinh bỉ anh như anh đã từng làm với vài người khi anh cho là đúng. Làm như thế họ sẽ quên anh nhanh hơn, sẽ coi thường anh nhiều hơn và cái chính là sẽ không có ngày hôm nay. Em lại đang phải dằn vặt mình.
Ai bảo thằng KHỐN NẠN xấu hơn thằng TỬ TẾ ???
Em có tình cảm với anh khi bạn em thấy anh cứu 1 người chậm nhịp tim bị tai nạn giữa đường. Em nghĩ anh là người tốt.
Không hẳn đâu, đối với anh nó chỉ là việc nên làm như bao việc khác. Đơn giản vì anh không sợ máu . Anh đã từng là thằng vứt đi của xã hội, sự sống và cái chiết mong manh với những thằng nghiện ngày xưa cần sự sống, như những kẻ đáng chết như anh mà không chết. Anh chỉ làm theo bản năng của 1 động vật vẫn biết đến sự đau đớn của người và của em.
ANH MUỐN ĐI MƯA VÌ KHÔNG AI BIẾT RẰNG ANH ĐANG KHÓC.
Anh thích đi dưới mưa.
Có người nói với anh rằng: Anh đi chậm sẽ không bị ướt nhiều hơn khi đi nhanh. Điều đó đúng nhưng chưa đủ. Đi chậm sẽ bị mưa nhiều hơn vì khoảng thời gian ta đi giữa mưa nhiều hơn. Phải không em?
Khi đi chậm người ta vượt qua mình người ta vẫn thấy mình khóc nên anh luôn đi nhanh để không ai có thể nhìn thấy những giọt nước mắt của anh ... Nó hiếm lắm!
Em thấy những nguyên tác sống của anh thật đáng sợ?
Có thể đúng có thể sai.
Đã từ lâu lắm rồi. Khi đi dưới mưa với tốc độ cao bao giờ sau xe anh cũng là vài cành lá chắn bùn. Có kẻ cười đểu anh, có kẻ nhìn anh lạ lùng như gặp 1 thằng thần kinh giữa đường thành phố. Nhưng với anh: Anh sợ những giọt nước bẩn ở đường bắn vào anh thì ít mà anh sợ những giọt nước bẩn ấy bắn vào mặt vào người đi đằng sau anh thì nhiều.
Chính vì vậy anh có quan điểm:
Cái gì làm người khác đau, làm mình đau thì anh sẽ không làm.
Anh đổi điện thoại không còn dùng nhạc chuông cũ, tin nhắn cũ ...Anh đã từng rất đau.
Anh đã từng va chạm với đời nên anh dám chấp nhận. Anh biết thế nào là hạnh phúc và đau khổ. Anh không muốn sẽ có 1 người nào đó nhất là con gái sẽ rơi vào hoàn cảnh như anh khi anh quay lại với em. Cho dù hình ảnh của em vẫn mãi ở trong anh trong từng kỷ niệm. Trong từng câu chuyện với bạn bè anh mà bên họ anh không hề khóc, không 1 lời oán trách em.
Em là người con gái đã từng hiểu hoàn cảnh và là người đã từng giúp đỡ anh rất nhiều trong lúc anh khó khăn trong cuộc sống.
Nếu em không muốn anh có lỗi với ai cả. Anh mong em hãy tự bảo vệ mình và tìm lấy hạnh phúc đích thực cho mình.Ai cũng là con người mà con người ai cũng phạm sai lầm. Với anh, em là người tốt. Em vẫn nguyên vẹn ở trong anh với những kỳ niệm MUỘN MÀNG.
Chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa .. Em cần thơi giàn,Nó sẽ đủ dài để em có thể hòa nhập với cuộc sống không có anh. Không có những kỷ niệm cũ. Có thể ngày đó em sẽ ghét anh, sẽ thù anh nhưng ngày đó anh sẽ không phải có lỗi với tình yêu với thứ tình cảm chỉ con người mới có được.
Câu thơ cuối:
Rồi một ngày mai vẫn trên con đường cũ.
Tình cờ thấy anh trên lối về
Không rung động mỉm cười không bối rối
Như ban đầu mình là bạn ... vậy thôi.
HY VỌNG KHÔNG CÓ NHIỀU NHỮNG CUỘC TÌNH BUỒN ....
Đăng nhập để bình luận.