Vô Đề
Chuyện hôm qua như nước chảy về đông
Mãi xa ta không sao giữ được
Hôm nay lại có bao chuyện ưu phiền làm rối cả lòng ta
Rút dao chém xuống nước, nước càng chảy mạnh
Nâng chén tiêu sầu, càng sầu thêm
Gió sớm mai thổi đi bốn phương
Xưa nay chỉ thấy người nay cười
Có ai thấy người xưa khóc đâu
Hai tiếng ái tình thật cay đắng
Muốn hỏi cho rõ hay giả vờ ngây ngô
Chỉ có thể biết nhiều hay ít khó có thể biết cho đủ
Giống như đôi uyên ương bươm bướm trong những năm tháng khó khăn này
Ai có thể thoát được nỗi sầu nhân thế
Trong thế giới phù hoa đó
Sống ở trên đời đã là chuyện điên rồ
Sao còn muốn lên tận trời xanh?
Chi bằng ngủ yên trong sự dịu êm...
vo tinh
Hôm qua, một ngày trong vội vã
Ta vô tình đi lướt qua nhau
Vô tình gặp, rồi vô tình nhung nhớ
Vô tình– ta lạc mất một TÌNH YÊU!!!
Ngày hôm qua, một chút vô tình thoáng gặp
Ánh mắt vô tình - ánh mắt nhìn xa xăm
Bờ môi ấy vô tình không lên tiếng
Và bàn tay vô tình rời bỏ một bàn tay
Rồi hôm qua, vô tình ta gục ngã
Vô tình ta… ngã khụy dưới chân ta
Vô tình biết, rồi… vô tình hờ hững
Và tình yêu vô tình bỏ ta đi………
Đến hôm nay ta vô tình nhung nhớ
Vì một chút vô tình không nên có
Để bây giờ … phải cô tình… quên
Nếu đã vô tình chọn lựa...thì xin đừng vô tình...vứt bỏ...để ra đi.....
Biết nhau rồi, sao để lạc mất nhau?
AI CŨNG CÓ
NHỮNG PHÚT YẾU LÒNG NHƯ THẾ
Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Bởi trái tim anh đã có thừa người khác
Bản tình ca ở bên em anh hát
Sẽ có người diễm phúc sau em
Em biết rằng anh sẽ chẳng nhớ em
Những gì thoảng qua mấy ai còn giữ lại
Nhưng với em đó sẽ là mãi mãi
Đừng bận lòng chi với một kẻ qua đường
Đừng bận lòng vì lỡ nói yêu thương
Ai cũng có phút yếu lòng như thế
Em chẳng trách đâu vì tình yêu có thể
Đến bên nhau bằng những phút dối lừa.
CHO MỘT NGÀY XA
Em chẳng biết tình yêu đến từ đâu
Cũng chẳng biết từ khi nào con tim mình thổn thức
Anh chợt đến thỏa lòng em khao khát
Yêu và được yêu (!)
Con tim anh rộng lớn được bao nhiêu
Có đủ sức chứa hộ em những niềm tin, hy vọng?
Biết rằng nếu yêu anh
Biển đời em dậy sóng
Con thuyền tình yêu liệu có cập bến bờ...
Chưa đủ tự tin để gửi gắm ước mơ
Chưa đủ lớn khôn để sống bằng lý trí
Em nhỏ bé trước đời muôn ngả rẽ
Con đường nào em đến được với anh?
Bài Thơ Đôi Dép
Bài thơ đầu anh viết tặng em
HỒN THƠ ĐIÊN
Đăng nhập để bình luận.