Mùa thu mang bao hơi sắc của tình yêu rồi cũng sẽ qua đi trong cái chớp mắt hồn nhiên và lạnh lẽo. Mùa Thu đến mang về cái se lạnh của những cơn gió mùa, nỗi nhớ từ bao trái tim yêu thương cơ đơn vắng bóng. Mùa thu hay gọi là mùa nỗi nhớ, mùa của những trái tim đang yêu mới yêu và đã yêu không bao giờ có thể phai mờ trong tâm trí.
Và để rồi mùa thu qua đi, nó mang theo bao ân oán cuộc đời, bao giận hờn vô cớ, bao hoài niệm và rất nhiều yêu thương. Ly caffee giờ đây đã bị chớm lạnh của cơn gió đông nhẹ nhàng mà đáng sợ. Nắng sớm của ngày mới không đủ xua tam đi cái lạnh buốt của những cơn gió như muốn xé nát bao trái tim nhỏ bé (không được che chở) Sáng nay lại ngồi caffee nhìn sự thay đổi hằng ngày, cuộc sống thật thú vị, vì bên cạnh sự hăng say vẫn có bao nhàm chán, bên cạnh yêu thương là sự ghen ghét, ganh đua. Có dòng sông lặng im thì có dòng sông cuộn sóng. Tất cả vẽ nên 1 bức tranh vô vàn màu sắc vẫn hừng hực phơi mình giữa khí trời lạnh buốt, ảm đạm của mùa đông.
Mùa đông về tự hôm nào mà có lẽ ít ai để ý, Chỉ khi có cơn gió lạnh lẽo đi qua ta mới ngỡ ngàng nhận thấy, rồi chợt nhớ, chợt mơ... Ta khao khát và thực hiện những suy nghĩ trong giấc mơ hằng đêm, miệt mài trong vô vọng. Ta nhớ về em để trái tim đau thêm lần nữa. Ta hằng ước mơ có 1 nơi bình yên đầy hoa nở, có 1 cánh đồng trải dài mãi một màu xanh mướt... Nhìn xa, ta thấy em hiện lên tươi cười trong nắng, nụ cười hồn nhiên và trong ánh mắt ấy em cần ta biết bao. Ta mơ thấy em ở nơi xa lắm...., nơi đó không có thực vì thực tế ta không có em. Ta lại đi qua nhau khi cuộc sống lặng trôi vô tình như thế đấy, ta đã cố chạm vào em 1 cách nhẹ nhàng để đôi mắt em không chập chờn tỉnh giấc, ta đã để em đi qua ta như chiếc lá thu bay theo một cơn gió. Giờ này chiếc lá đã đổi màu rồi đúng không em. Ta nhớ màu xanh non tơ, tinh khiết và trong vắt, pha chút gió sương và mưa nắng ngày đêm. nhưng giờ đây Mùa đông đã mang chiếc lá đi cùng với 1 tông màu ảm đạm, nhẹ nhàng mà xác xơ, u ám đến nao lòng.
Ta không phải là con đường của chọn, ta không phải là dòng máu chảy đến trái tim em. Ta không phải là ngôi nhà chờ em mãi mãi... Vì thế em cũng ko cần ta. Lại một lần nữa ta phải quên em như 1 điều tất yếu. Tình cảm của em đơn giản thế thôi, quên nhanh và nhớ cũng ko lâu (Dễ dàng thật đó). Có lý do nào có thể giải thích được cho chúng ta ko em, hay chỉ là cái vô tình ảo giác, mơ hồ và viển vông hưu ảo. Em nghĩ ta yêu em ư? hay em nghĩ ta không xứng đáng, ta chưa bao giờ muốn để em phải phân vân vì điều đó, cứ hãy vô tư tự tại như lúc đầu, sao em lại nói ra để mọi chuyện như chiếc giây đàn sắp đứt. Chẳng có gì mà phải quên em ạ, chẳng có gì mà phải nhớ em ơi. CHỉ trách vì sao ai không làm chủ được trái tim mình.
Hanoi 1/12/2008